Bà I
Bà I
tháng 10 năm 1992
Lần đầu gặp nhau, chúng tôi nhầm rạp chiếu phim
Mỗi người đứng đợi bên kia,
Tôi ở rạp Rex, cô ấy cách đó vài bước,
Mỗi người một ngả, lặng lẽ ra về,
Một chút buồn, một chút thất vọng.
Cùng ngày đó, cô gọi điện cho tôi:
"Thằng ngốc này, cậu ở đâu vậy?"
Lần sau, chúng tôi đã chọn một điểm hẹn,
Như những người thủy thủ muốn gặp nhau trên biển,
Như những người từ xa đến,
Tôi đưa cô đi ăn tối,
Cô bối rối, ngượng ngùng.
Tôi nhìn đôi mắt trẻ thơ của cô,
Cô không thể nào ăn được.
Cô đi theo tôi, không chút phản kháng,
Rồi đến phòng ngủ của tôi.
Ngày tháng mười u ám ấy
Đã biến thành một mùa hè.
Cô nằm xuống tấm thảm lông,
Tôi ôm cô vào lòng.
Chúng tôi rời khỏi bốn bức tường,
Ra đi, đi xa, đi đến nơi kia,
Đi đến xứ sở khác,
Nơi tay ta chạm vào lụa,
Mặt ta chạm vào nhung,
Nơi ta chẳng còn nghĩ đến ngày mai.
Những ngày gần đây, tôi chẳng còn mơ nữa,
Có những vết thương khiến ta đau.
Cô bước vào như mùa xuân,
Tôi nghe tiếng đàn violin trong bữa tiệc,
Cô đặt tay lên người tôi,
Cô mỉm cười – người phù thủy,
Cô đã trao cho tôi, trao cho tôi niềm vui,
Chỉ trong khoảnh khắc, làm im lặng nỗi đau của tôi.
Giờ đây tôi chỉ còn một nửa trái tim,
Cảm ơn, cảm ơn, từ tận đáy lòng,
Cảm ơn một khoảnh khắc hạnh phúc,
Cảm ơn lần gặp sau.
Sống là một đồng bằng bi kịch,
Những con đường chẳng dẫn đến đâu,
Nhưng nơi ánh đèn kỳ diệu của tình yêu
Mang lại cho ta niềm an ủi,
Như những bóng hình trên tường,
Mỗi người vội vã theo cách riêng mình,
Rồi một ngày, trong tiếng thì thầm,
Thầm lặng, chúng ta ra đi.
| Ta mang theo chỉ niềm vui | Không mang theo thân xác, không mang theo nhà cửa | Ta chỉ có thể mang theo niềm vui | Tình yêu và những bài hát của ta |
|---|