Thơ của người khác
Tôi cá nhân không viết thơ. Tôi sáng tác nhạc. Nhưng có người khác có tài năng đó. Tôi đã quyết định tạo một trang để đăng những sáng tác của họ. ---
Con người thật ngu ngốc
Con người thật ngu ngốc
Khi yêu đương.
Ngỡ mình là thi sĩ,
Đắm chìm trong trò chơi
Của sự ngẫu nhiên.
Bước đi như người mù,
Va vào đồ đạc,
Đánh đập, bầm tím,
Và tạo nên cả điện ảnh.
Mỉm cười với người qua đường,
Tràn đầy,
Tràn ra khắp nơi.Đôi khi khiến người khác bực bội,
Mệt mỏi,
Nhưng hãy tha thứ cho họ,
Vì trong tim họ chẳng có ác ý nào.
Tâm hồn họ đã bị chạm đến,
Bị chạm, bị chảy?
Không, không phải kiểu trò chơi ấy,
Họ sẽ bật dậy, bởi
Liệu có điều gì
Gây hại nhiều đến thế không?
— Claire Bougain, 24 tháng 4 năm 2012 ---
Trời ơi!
Trời ơi!
Nghe những con người dưới trần gian này.
Họ gào thét hay chẳng dám nói.
Từ tuyệt vọng lặng im,
Vật vã khắp nơi,
Họ tiến bước
Về đâu?Để nói tình yêu hay nỗi đau,
Con người có
Từ ngữ.
Nhưng thường xuyên họ giữ chặt,
Vì sao thì tôi không biết.
Tất cả đều xô đẩy nhau
Trên môi,
Nở to, nghẹn thở, ngưng thở,
Và bùng nổ,
Đổ tràn vào cơ thể những con người
Bị bệnh câm lặng,
Đang hấp hối,
Nọc độc chết người của họ.Cuộc sống trôi đi,
Ngày tháng trôi qua,
Cát hồng, trắng, đen,
Cát đổi màu,
Bạn trượt đi, vô hình,
Mềm mại, tròn trịa,
Giữa kẽ tay tôi.
— Claire Bougain ---
Người ấy chết từ từ
Người ấy chết từ từ
Kẻ không đi xa,
Kẻ không đọc sách,
Kẻ không nghe nhạc,
Kẻ không biết tìm thấy
Sự dịu dàng qua ánh mắt.Người ấy chết từ từ
Kẻ trở thành nô lệ cho thói quen,
Mỗi ngày đi lại trên những con đường cũ,
Kẻ không bao giờ thay đổi điểm mốc,
Không dám thử thay đổi màu sắc
Của bộ quần áo,
Hay không bao giờ nói chuyện với người lạ.Người ấy chết từ từ
Kẻ tránh xa đam mê
Và cơn xoáy cảm xúc
Mà ánh sáng trong mắt
Và chữa lành những trái tim tổn thương.Người ấy chết từ từ
Kẻ không thay đổi hướng đi
Khi buồn bã
Trong công việc hay tình yêu,
Kẻ không dám mạo hiểm
Để thực hiện ước mơ,
Kẻ chưa từng trong đời
Bỏ qua lời khuyên khôn ngoan.Hãy sống ngay bây giờ
Hãy mạo hiểm hôm nay
Hãy hành động ngay lập tức
Đừng để mình chết từ từ
Đừng tự tước đoạt mình khỏi hạnh phúc.
— Pablo Neruda ---
Lửa
Giả sử lửa kể cho bạn những câu chuyện
Như nó đã kể cho tôi. Đây là những câu chuyện:Những câu chuyện về cái chết, hình ảnh in sâu vào võng mạc tôi,
Một sự bạo lực khó tả.Hình ảnh một cô bé chạy về phía chúng tôi,
Tay giơ lên như thập tự,
Nửa trần,
Sau một trận pháo kích bằng bom napalm.Hình ảnh một nhà sư tự thiêu trước mặt thế giới
Để phản đối cuộc Chiến tranh Bẩn thỉu.Hình ảnh một cây thánh giá khổng lồ bốc cháy
Bởi những kẻ điên đội mũ che mặt.Hình ảnh man rợ về những phù thủy bị đốt sống
Một cách giả tạo.Hình ảnh Bambi nhỏ bé,
Lạc lối giữa rừng đang bốc cháy.Hình ảnh các nghi lễ thiêu xác ở Bali,
Các trại tử thần.Người ta nói về lửa thế nào?
Rằng nó âm ỉ, bùng nổ, tàn phá,
Phá hủy, quét sạch, nuốt chửng.Nhưng cũng nói rằng nó sưởi ấm, tẩy sạch, làm phì nhiêu,
Cho phép sự hồi sinh.Sự mâu thuẫn.
Lửa của tình yêu, lửa cấm kỵ,
Lửa vui mừng và lửa rơm rạ.Trái tim bị đốt cháy và chảy máu,
Lộn xộn.Ước mơ hòa quyện, phun trào núi lửa,
Nồi nấu trong nhà máy luyện kim.Lửa đỏ.
Có lẽ câu chuyện dừng lại ở đây.
— Claire Bougain ---