Tài liệu không tên
Hiệp ước Anh năm 1922
Nguồn: http://www.monde-diplomatique.fr/cahier/proche-orient/mandat-fr
Liên Hợp Quốc, ngày 24 tháng 7 năm 1922 (trích đoạn) Hội đồng Liên Hợp Quốc:
Xét rằng các cường quốc Đồng minh chính yếu đã thống nhất nhằm thực hiện các điều khoản của Điều 22 trong Hiến chương Liên Hợp Quốc, để giao việc quản lý vùng lãnh thổ Palestine – từng là một phần của Đế chế Ottoman – cho một người được các cường quốc này lựa chọn, trong các biên giới do các cường quốc này xác định; Xét rằng các cường quốc Đồng minh chính yếu đã đồng thuận thêm rằng người được giao nhiệm vụ sẽ chịu trách nhiệm thực hiện tuyên bố ban đầu được chính phủ Anh công bố ngày 2 tháng 11 năm 1917 và được các cường quốc này chấp nhận, nhằm thiết lập một nơi định cư dân tộc cho dân tộc Do Thái tại Palestine, với điều kiện rằng không có hành động nào được thực hiện gây tổn hại đến quyền lợi dân sự và tôn giáo của các cộng đồng phi Do Thái tại Palestine, cũng như không làm ảnh hưởng đến quyền lợi và vị thế chính trị của người Do Thái ở bất kỳ quốc gia nào khác; Xét rằng tuyên bố này bao gồm việc công nhận mối liên hệ lịch sử giữa dân tộc Do Thái với Palestine và lý do tái thiết lập nơi định cư dân tộc của họ tại đất nước này; Xét rằng các cường quốc Đồng minh đã chọn Nữ hoàng Anh làm người được giao nhiệm vụ quản lý Palestine; Xét rằng các điều khoản của bản thỏa ước đối với Palestine đã được soạn thảo như sau và được trình lên Hội đồng Liên Hợp Quốc để thông qua; Sau khi xác nhận thỏa ước này, Hội đồng đã quyết định về nội dung các điều khoản như sau: Điều 1 Người được giao nhiệm vụ sẽ có toàn quyền lập pháp và hành chính, dưới sự giới hạn do các điều khoản của bản thỏa ước này quy định.
Điều 2 Người được giao nhiệm vụ sẽ chịu trách nhiệm thiết lập tại đất nước một trạng thái chính trị, hành chính và kinh tế nhằm đảm bảo việc thành lập nơi định cư dân tộc cho dân tộc Do Thái, như đã nêu trong phần mở đầu, đồng thời đảm bảo sự phát triển của các thể chế tự do quản lý, cũng như bảo vệ các quyền lợi dân sự và tôn giáo của tất cả người dân sinh sống tại Palestine, bất kể chủng tộc hay tôn giáo họ thuộc về.
Điều 3 Người được giao nhiệm vụ sẽ thúc đẩy các hình thức tự trị địa phương trong phạm vi phù hợp với hoàn cảnh thực tế ( ? ....).
Điều 4 Một tổ chức Do Thái thích hợp sẽ được công nhận chính thức và có quyền đưa ra ý kiến cho chính quyền Palestine, cũng như hợp tác với chính quyền này trong mọi vấn đề kinh tế, xã hội và các vấn đề khác có thể ảnh hưởng đến việc thành lập nơi định cư dân tộc Do Thái và lợi ích của cộng đồng người Do Thái tại Palestine, và luôn dưới sự kiểm soát của chính quyền, được hỗ trợ và tham gia vào quá trình phát triển đất nước.
Tổ chức Sionist (tổ chức nào?) sẽ được công nhận là tổ chức nêu trên, miễn là, theo ý kiến của người được giao nhiệm vụ, tổ chức này có cơ cấu và nội dung tổ chức phù hợp. Cùng với chính phủ Nữ hoàng Anh, tổ chức này sẽ thực hiện mọi biện pháp cần thiết nhằm đảm bảo sự hợp tác của tất cả người Do Thái sẵn sàng tham gia xây dựng nơi định cư dân tộc Do Thái.
Liên Hợp Quốc, ngày 24 tháng 7 năm 1922 (trích đoạn) Hội đồng Liên Hợp Quốc:
Xét rằng các cường quốc Đồng minh chính yếu đã thống nhất nhằm thực hiện các điều khoản của Điều 22 trong Hiến chương Liên Hợp Quốc, để giao việc quản lý vùng lãnh thổ Palestine – từng là một phần của Đế chế Ottoman – cho một người được các cường quốc này lựa chọn, trong các biên giới do các cường quốc này xác định; Xét rằng các cường quốc Đồng minh chính yếu đã đồng thuận thêm rằng người được giao nhiệm vụ sẽ chịu trách nhiệm thực hiện tuyên bố ban đầu được chính phủ Anh công bố ngày 2 tháng 11 năm 1917 và được các cường quốc này chấp nhận, nhằm thiết lập một nơi định cư dân tộc cho dân tộc Do Thái tại Palestine, với điều kiện rằng không có hành động nào được thực hiện gây tổn hại đến quyền lợi dân sự và tôn giáo của các cộng đồng phi Do Thái tại Palestine, cũng như không làm ảnh hưởng đến quyền lợi và vị thế chính trị của người Do Thái ở bất kỳ quốc gia nào khác; Xét rằng tuyên bố này bao gồm việc công nhận mối liên hệ lịch sử giữa dân tộc Do Thái với Palestine và lý do tái thiết lập nơi định cư dân tộc của họ tại đất nước này; Xét rằng các cường quốc Đồng minh đã chọn Nữ hoàng Anh làm người được giao nhiệm vụ quản lý Palestine; Xét rằng các điều khoản của bản thỏa ước đối với Palestine đã được soạn thảo như sau và được trình lên Hội đồng Liên Hợp Quốc để thông qua; Sau khi xác nhận thỏa ước này, Hội đồng đã quyết định về nội dung các điều khoản như sau: Điều 1 Người được giao nhiệm vụ sẽ có toàn quyền lập pháp và hành chính, dưới sự giới hạn do các điều khoản của bản thỏa ước này quy định.
Điều 2 Người được giao nhiệm vụ sẽ chịu trách nhiệm thiết lập tại đất nước một trạng thái chính trị, hành chính và kinh tế nhằm đảm bảo việc thành lập nơi định cư dân tộc cho dân tộc Do Thái, như đã nêu trong phần mở đầu, đồng thời đảm bảo sự phát triển của các thể chế tự do quản lý, cũng như bảo vệ các quyền lợi dân sự và tôn giáo của tất cả người dân sinh sống tại Palestine, bất kể chủng tộc hay tôn giáo họ thuộc về.
Điều 3 Người được giao nhiệm vụ sẽ thúc đẩy các hình thức tự trị địa phương trong phạm vi phù hợp với hoàn cảnh thực tế ( ? ....).
Điều 4 Một tổ chức Do Thái thích hợp sẽ được công nhận chính thức và có quyền đưa ra ý kiến cho chính quyền Palestine, cũng như hợp tác với chính quyền này trong mọi vấn đề kinh tế, xã hội và các vấn đề khác có thể ảnh hưởng đến việc thành lập nơi định cư dân tộc Do Thái và lợi ích của cộng đồng người Do Thái tại Palestine, và luôn dưới sự kiểm soát của chính quyền, được hỗ trợ và tham gia vào quá trình phát triển đất nước.
Tổ chức Sionist (tổ chức nào?) sẽ được công nhận là tổ chức nêu trên, miễn là, theo ý kiến của người được giao nhiệm vụ, tổ chức này có cơ cấu và nội dung tổ chức phù hợp. Cùng với chính phủ Nữ hoàng Anh, tổ chức này sẽ thực hiện mọi biện pháp cần thiết nhằm đảm bảo sự hợp tác của tất cả người Do Thái sẵn sàng tham gia xây dựng nơi định cư dân tộc Do Thái.
Quay lại