Traduction non disponible. Affichage de la version française.

UFO, gặp gỡ người ngoài hành tinh

En résumé (grâce à un LLM libre auto-hébergé)

  • Một người đàn ông kể về trải nghiệm quan sát vật thể bay không xác định cùng bạn mình.
  • Các nhân vật thảo luận về sự vô lý trong việc chờ đợi người ngoài hành tinh.
  • Một suy nghĩ về khả năng sự vượt trội của người ngoài hành tinh và cách họ nhìn nhận loài người.

Người ngoài hành tinh, gặp gỡ người ngoại hành tinh

Thư viện

24 tháng 6 năm 2004

Mười hai giờ mười lăm phút, điện thoại tôi reo lên. – Alo, Jean-Pierre, anh đang ngủ à? – Không, Christophe, tôi vừa định đi ngủ. – Nghe này, nếu tôi gọi anh trễ thế này thì vì Sophie và tôi vừa nhìn thấy một vật thể bay không xác định...

  • Ồ thật vậy à... – Chúng tôi đang lái xe về hướng Aix, trong chiếc Twingo của tôi, sau khi từ Marseille trở về. Chúng tôi thấy một vật thể màu xanh nhạt hạ cánh theo góc 45 độ rồi biến mất sau một ngọn đồi. Đó không phải là một vật thể cháy sáng. Đường viền rất rõ ràng và nó không để lại bất kỳ dấu vết nào. – Vật thể đó lớn cỡ nào? – Tôi nghĩ khoảng ba phần tư đường kính mặt trăng. – Ồ, thật vậy à... – Tôi nói thật đấy, chúng tôi thấy rõ từng chi tiết. Nhưng... chúng ta phải làm gì với chuyện này? – Không gì cả, như mọi khi. Jacques vẫn còn giữ những miếng thịt nướng trong tủ lạnh, và chúng ta đã phải chờ suốt một năm như những kẻ ngốc. Họ sẽ chẳng đến đâu. – Đúng vậy... Chúng ta quay vòng quanh nhau suốt nửa thế kỷ rồi. Tôi biết mình chẳng dễ chịu gì, nhưng dù sao đi nữa. Cùng nhau uống một ly, chẳng phải rất tuyệt sao? – Tôi cũng nghĩ vậy. Việc này chẳng ràng buộc gì cả. Dù sao đi nữa, điều đó cũng chẳng thay đổi số phận của thế giới. Đã lâu rồi chúng ta hiểu rằng con người chỉ biết làm thêm những chuyện ngu ngốc hơn nữa khi có thêm kiến thức, bất kể lĩnh vực nào. – Tôi là phi công, tôi cũng muốn được bay một chuyến trên chiếc đĩa bay, dù chỉ một lần. – Tôi cũng vậy, anh nghĩ sao? Có vài người trong chúng tôi có khu đất khá tốt, nằm xa xa. Nếu cần thiết, tôi sẽ chặt bỏ những cây táo của mình. Dù sao đi nữa, chúng cũng gần chết rồi. – Và rồi chúng ta cùng nhau uống một ly, nâng ly chúc mừng vũ trụ. – Chúng tôi, uống pastis; còn họ, một ngụm nitơ lỏng, để đi đường. – Tôi đang nghĩ đến cuốn sách mới nhất của anh, ở đây, nơi anh lấy tôi làm nhân vật, cả dáng người nữa (Christophe Lent). Tôi nghĩ tôi hiểu thêm một chút. – Anh hiểu điều gì? – Với họ, chúng ta chỉ là những con vật. – Anh muốn nói gì? – Ừm, khi anh gặp một con mèo, anh có nói "meo meo!" với nó không? – Không – Anh cũng chẳng vẫy tay với một con khỉ, hay mỉm cười với một con sứa. – Đó chỉ là "vũ trụ động vật", đơn giản vậy thôi. – Nếu họ có tiến bộ hàng chục triệu năm so với chúng ta, thì khi họ gặp chúng ta, có lẽ cũng giống như vậy. Trái đất chỉ là một sở thú. Những bài viết của anh có lẽ với họ cũng giống như những vết móng vuốt của sư tử trên thân cây hay hình dạng chiếc mạng nhện mà con nhện dệt ra đối với anh. – Vậy anh nghĩ rằng khi họ bay ngang qua đầu chúng ta như thế này, có lẽ họ chỉ đơn giản nghĩ: "Nếu chúng ta bay qua khu bảo tồn trước khi đi ngủ thì sao?" – Tôi nghĩ đúng là vậy.

Số lượt truy cập từ ngày 7 tháng 7 năm 2004:

Quay lại Hướng dẫn Quay lại Trang chủ