Khảo sát về năng lượng hạt nhân tại Pháp
Khảo sát về năng lượng hạt nhân Pháp
25 tháng 4 - 30 tháng 4 4 tháng 5 năm 2011 12 tháng 6 năm 2011
********12 tháng 5 năm 2011: Động đất tại Tây Ban Nha, sự thiếu chuẩn bị cho Nhà máy điện hạt nhân Civaux (âm thanh)
Ngày 18 tháng 4 năm 2011, kênh Antenne 2 đã phát một chương trình truyền hình rất hay mang tên "Complément d'Enquête" (Bổ sung điều tra), chỉ một tháng sau thảm họa Fukushima, với tựa đề:
Thảm họa thay đổi mọi thứ
Khi tôi viết những dòng này, sau khi đã có thể làm việc dựa trên bản phát sóng chương trình tại:
http://www.pluzz.fr/complement-d-enquete-2011-04-18-22h10.html
Trong trường hợp file này không thể truy cập tại địa chỉ trên, dưới đây là một số liên kết khác do các độc giả của tôi cung cấp:
http://info.france2.fr/complement-denquete
http://www.youtube.com/watch?v=g8Fp1Cn9DhM&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=3Y9jW1jhBkQ
http://www.youtube.com/watch?v=fysP9Udo6Ag&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=XcBhnQECPSQ
http://www.youtube.com/watch?v=Fgh5hX3k4AQ
http://www.youtube.com/watch?v=D1EPZXrR5jI
http://www.youtube.com/watch?v=ZQp5vNwqV0g
http://videos.next-up.org/France2/Complement_Enquete_Fukushima_Lost_in_radiation/24_04_2011.html
và sau đó, trên mục "xem lại toàn bộ":
Nhiều độc giả đã hỗ trợ tôi rất hiệu quả, thậm chí chỉ đơn giản là cung cấp thông tin hữu ích. Đây là ngoại lệ giữa một đại dương sự thờ ơ.
Tình hình tính đến ngày 25 tháng 4 năm 201
Nhà báo bắt đầu điều tra bằng cách đặt câu hỏi với Florent Vallier, một kỹ sư trẻ phụ trách "đội 1", của lò phản ứng tại Nogent-sur-Seine. Cuộc phỏng vấn được thực hiện trong một phòng có bản sao y hệt phòng điều khiển, dùng để đào tạo nhân viên và mô phỏng.

Florent Vallier, kỹ sư phụ trách đội 1 tại nhà máy điện hạt nhân Nogent-sur-Seine

Phòng điều khiển sao chép y hệt tại nhà máy Nogent-sur-Seine
Anh đảm bảo an toàn và sản xuất điện cho nhà máy trong các ca trực

Nhà báo Benoit Duquesne thực hiện cuộc điều tra này
Khi Benoit Duquesne hỏi kỹ sư trẻ về phản ứng của anh sau Fukushima, anh trả lời bằng cách nói về "kinh nghiệm rút ra", cải thiện an toàn. Chúng ta sẽ nghe cùng một lời lẽ từ tất cả những người làm việc trong hệ thống điện hạt nhân Pháp, bởi vì Pháp là "quốc gia có tỷ lệ năng lượng hạt nhân cao nhất thế giới".
Tuy nhiên, Duquesne nhanh chóng nhấn mạnh rằng Pháp đã từng trải qua những cảnh báo nghiêm trọng. Vào đêm 27 đến 28 tháng 12 năm 1999, nhà máy điện hạt nhân Blayais ở Gironde đã bị ngập lụt do cơn bão đi qua Pháp, một hiện tượng hoàn toàn không thể dự đoán trước.
EDF tuyên bố "có thái độ minh bạch", Duquesne được tiếp đón bởi Etienne Dutheil, người trẻ tuổi và là giám đốc của tổ hợp này, gồm bốn lò phản ứng, mỗi cái công suất 900 megawatt.

Etienne Dutheil, giám đốc trẻ tuổi của nhà máy điện hạt nhân Blayais, ở Gironde
Trước dãy đường dây 400.000 volt vận chuyển điện được sản xuất

Vị trí nhà máy Blayais, tại cửa sông Gironde
Để tham quan nhà máy, người ta phải đeo thiết bị đo liều bức xạ và thay hoàn toàn trang phục.

Giám đốc trẻ tuổi của nhà máy, tại phòng thay đồ

Đã sẵn sàng cho chuyến tham quan

"Phía sau cánh cửa dày là trái tim: khoảng 80 tấn vật chất phóng xạ đang phân hạch",
một cánh cửa không thể vượt qua khi lò phản ứng đang hoạt động.
EDF đồng ý cho tham quan "bể chứa".

- Ở đây là bể chứa, nơi xếp các tổ hợp đã qua sử dụng từ lò phản ứng
Nhận xét của tôi:
"Bể chứa" của một lò phản ứng là một cái hố đầy nước thường, chỉ vài mét là đủ để chắn bức xạ phát ra từ các tổ hợp mới và đặc biệt là đã qua sử dụng. Những thành phần này có hình khối lăng trụ. Các tổ hợp tại nhà máy Fukushima dài bốn mét. Trái tim của một nhà máy kiểu Pháp chứa &&&. Trái tim là một buồng bằng thép, hình trụ, dày 20 cm, kết thúc bằng nắp và đáy hình bán cầu tháo rời được. Khi nạp nhiên liệu vào lò phản ứng, một cần cẩu di động (màu cam trên hình ảnh trên) sẽ mang những tổ hợp này, treo như các miếng thịt heo, và đặt song song vào trái tim. Chúng lúc này chìm trong nước có áp suất, ở áp suất 155 atm. Như ta sẽ thấy, nước này có hai chức năng. Trước hết, nó là "chất tải nhiệt", cho phép thu hồi nhiệt sinh ra trong trái tim và vận chuyển đến một bộ trao đổi nhiệt. Nước này lưu thông ở nhiệt độ 300°C. Sau đó, nó dùng để làm nóng một vòng thứ cấp.
Tôi nghĩ cần tạm dừng một chút để trình bày sơ đồ hoạt động của các lò phản ứng dân dụng kiểu "nước áp suất cao" tại Pháp. Nước ở trạng thái lỏng là chất dẫn nhiệt tốt hơn ở trạng thái hơi nước. Tuy nhiên, hơi nước là khí, có thể giãn nở, nhiệt của nó có thể chuyển thành vận tốc, năng lượng động học, do đó làm quay một tuabin khí, được nối với một máy phát điện, tạo ra dòng điện 50 chu kỳ và 4000 volt. Sau đó dòng điện đi qua một máy biến áp để nâng điện áp lên 400.000 volt, điều này sẽ làm giảm cường độ dòng điện (vì cường độ dòng điện tăng theo bình phương của nó, theo hiệu ứng Joule) một trăm lần, theo công thức:
P = công suất điện = V1 I1 = V2 I2
Công suất mất đi do hiệu ứng Joule vì vậy sẽ giảm đi 10.000 lần
Việc chuyển đổi ở điện áp cao này giúp giảm tổn thất trên đường dây khi truyền tải điện. Một máy biến áp tại điểm đến sẽ hạ điện áp xuống mức 220 volt dùng cho người tiêu dùng gia đình.
Để trao đổi nhiệt hiệu quả, hơi nước sau tuabin được chuyển lại thành nước lỏng trong một bộ ngưng tụ. Để làm mát hơi nước và biến nó thành nước lỏng, cần loại bỏ nhiệt. Nhiệt thừa này, chứa trong hơi nước, được truyền cho nước của vòng làm mát. Hơi nước di chuyển trong một vòng kín. Nước trong vòng làm mát tạo thành một vòng hở. Chính là những tháp lớn mà bạn đã quen thuộc. Nước làm mát rơi như mưa vào một cột không khí đang lên. Không khí đi vào ở đáy tháp và thoát ra ở đỉnh. Nếu muốn so sánh, trong tháp hình thành một đám mây giọt nước và hơi nước. Ở đáy đám mây này, trời mưa. Nước này được thu hồi. Nhưng cột không khí đang lên mang theo một phần hơi nước. Các vòng tháp cần được bổ sung nước, điều này tương ứng với ống nước xanh thứ hai. Mất mát là 500 lít mỗi giây. Việc bốc hơi nước này đại diện cho tổn thất năng lượng. Vì vậy, các nhà máy điện hạt nhân hoạt động với hiệu suất nhiệt tương đối thấp, khoảng 30%.
70% năng lượng sản sinh trong trái tim dùng để làm ấm những chú chim nhỏ.
Trong minh họa này, vòng thứ nhất, nước đi qua trái tim, được biểu thị bằng màu tím. Vòng thứ hai là màu xanh/đỏ. Xanh khi nước ở trạng thái lỏng, đỏ khi ở trạng thái hơi. Chúng tôi đã vẽ các cánh quạt của các tầng tuabin khí bằng màu xám. Vòng "thứ ba", "nửa kín", có màu xanh da trời. Ở bên trái bơm tuần hoàn, đưa nước đã trở lại trạng thái lỏng từ bộ ngưng tụ trở lại, là một bơm thứ hai lấy 500 lít mỗi giây từ một con sông hoặc biển như đã nói ở trên.
Trong trái tim, màu đỏ, các tổ hợp hình lăng trụ tạo thành trái tim. Chúng được làm từ "bút chì", còn gọi là "vỏ" bằng zirconium, chứa các viên gốm nhiên liệu hạt nhân là oxit urani. Những viên này có đường kính bằng một viên aspirin. Oxit này có hai thành phần. 97% là oxit urani 238, không phân hạch, và 3% là oxit urani 235, phân hạch được. Chính nó, khi phân rã, cung cấp năng lượng, kèm theo phát ra neutron. Các sản phẩm phân hạch là phóng xạ, độc hại. Trong số các chất thải nguy hiểm này, có thời gian sống dài, như Cesium 137 và Strontium.
Trong điều kiện hoạt động bình thường, các chất thải này vẫn nằm trong các "bút chì" bằng zirconium. Khi xảy ra "chảy tràn trái tim", chúng sẽ trộn lẫn với nước làm mát, điều này đã xảy ra tại Fukushima, công ty TEPCO đã thừa nhận "có sự chảy tràn một phần của trái tim (khi các phần trên của chúng ngừng được ngâm trong nước làm mát, hơi nước không thể thực hiện chức năng này do độ dẫn nhiệt thấp hơn).
Trong các lò phản ứng, sau một năm hoạt động, hàm lượng hỗn hợp oxit urani 235 giảm. Khi nồng độ giảm xuống còn 1%, thì ngừng sử dụng tải nhiên liệu đó. Lò phản ứng phải được "tắt" và "tháo dỡ".
Chúng ta điều chỉnh chế độ hoạt động của một lò phản ứng bằng cách sử dụng các "thanh điều khiển" bằng cadmium, được thể hiện ở phía trên trái tim, màu đen. Chúng hấp thụ neutron. Nếu hạ hoàn toàn xuống, các phản ứng phân hạch sẽ ngừng. Nhưng các phản ứng tỏa nhiệt từ sự phân rã của sản phẩm phân hạch vẫn tiếp tục. Khi các thanh được hạ xuống, phải chờ một thời gian dài trước khi nhiệt độ trái tim giảm và có thể mở buồng, thay thế các phần "đã sử dụng" (với 1% U235) bằng các phần "mới" với 3% U235. Những phần đã sử dụng này là phóng xạ do phân rã của sản phẩm phân hạch. Chúng cần được lưu trữ trong những bể chứa nổi tiếng này, nơi nước có hai chức năng. Nó giúp thoát nhiệt phát ra từ các phần này nhờ vào khả năng dẫn nhiệt cao, và nó cũng đóng vai trò như một bức tường chắn đối với bức xạ. Bức tường này đủ hiệu quả để bạn có thể cúi xuống an toàn trên bề mặt các bể chứa này. Các tổ hợp đã sử dụng hoặc đang chờ nạp được đặt trong các kệ. Phim tài liệu của France 2 cho chúng ta thấy:

Các kệ giúp sắp xếp các "tổ hợp" trong bể chứa,
các tổ hợp MOX, hỗn hợp urani nghèo 238 và plutonium
Nếu không có nước này, không chỉ con người ở đó sẽ phải chịu trực tiếp bức xạ ion hóa, mà các phần cũng không thể tản nhiệt bằng cách lưu thông không khí, vốn là chất dẫn nhiệt kém hơn nhiều so với nước. Các tổ hợp sẽ bị hư hại. Ống zirconium sẽ chảy, như đã xảy ra tại Fukushima ("Thảm họa thay đổi mọi thứ", tựa đề chương trình).
Trong lúc đó, tại sao lại dùng zirconium thay vì inox thông thường? Vì zirconium không làm chậm neutron.
Tôi buộc phải đưa ra những chi tiết kỹ thuật này trong quá trình trình bày, nếu không phần sau của phim tài liệu sẽ chỉ được hiểu một cách nửa vời. Khi phân tích phim tài liệu này, bạn sẽ hiểu một điều: nếu tất cả các dự án vẫn tiếp tục tại Pháp, thì "vì máy móc đã chạy rồi", và quay lại sẽ làm đảo lộn một chính sách nặng nề, với toàn bộ thiết bị kỹ thuật - khoa học và hàng chục ngàn việc làm.
Tại Fukushima, động đất đã khiến các lò phản ứng ngừng hoạt động. Các thanh điều khiển đã được đưa vào trái tim. Tại Nhật Bản, các thanh này được nâng lên nhờ động cơ điện. Chúng đi xuyên qua đáy buồng bằng thép dày 20 cm.
Fukushima thực sự là "thảm họa không thể dự đoán được, khiến mọi thứ phải đặt lại từ đầu"
Một chi tiết nhỏ: Kích thước tiêu chuẩn của buồng lò phản ứng: đường kính 5 đến 6 mét, chiều cao 10 đến 15 mét.
Hình minh họa trích từ báo cáo chính thức của TEPCO (tôi chỉ dịch các chú thích)
Tại Nhật Bản, các thanh được nâng lên, nhưng sóng thần đã ngập các bể chứa dầu cung cấp cho máy phát điện dự phòng, các bể này được người Nhật đặt dưới mức sàn nhà máy (10 mét so với mực nước biển). Nhưng không may, đợt sóng thần tại nơi này khiến mực nước dâng lên hơn 14 mét. Do đó, các bến cảng bị ngập và các bể chứa dầu bị ngập...
Như chúng ta sẽ thấy trong phóng sự thực hiện tại Pháp, các máy phát điện dự phòng, bơm cứu hộ và bể chứa đều đặt trong các phòng ngầm, do đó "sẵn sàng bị ngập".
Tại Fukushima, các động cơ diesel không thể được cung cấp nhiên liệu nên ngừng hoạt động. Trong hầm, các nhóm máy phát điện dự phòng cũng ngừng hoạt động. Không có điện, do đó các bơm tuần hoàn, cũng đặt trong hầm như tại Blayais, cũng ngừng hoạt động. Nước trong buồng lò phản ứng ngừng lưu thông. Nhiệt độ tăng lên. Tương tự ở các bể chứa, các phần đã sử dụng ngừng được che phủ bởi nước. Vỏ zirconium chảy. Các chất thải phóng xạ trộn lẫn với nước, cả nước trong bể chứa lẫn nước bình thường lưu thông trong trái tim.
Quay lại nhà máy Blayais. Như phóng sự sẽ nói rõ hơn sau này, năm 1999 một cơn bão, không thể dự đoán và không được chuẩn bị trước, đã ngập nhà máy. Một cơn bão biểu hiện bằng gió mạnh. Nhưng cũng là một hồi áp di chuyển. Hồi áp này tạo ra "sóng thủy triều khí áp". Mực nước dâng lên. Gió kéo khối lượng nước này về phía bờ biển. Năm 1999, chúng ta đã gần như tránh được thảm họa, và bạn hiểu tại sao. Các máy phát điện và bơm cứu hộ, đặt trong hầm, đã bị ngập. May mắn thay, hai trong số bốn máy vẫn hoạt động.
Nếu cơn bão đi qua khu vực này khi mực nước biển cao nhất, tức là vào lúc thủy triều lên cao nhất, thì hậu quả có thể còn tồi tệ hơn nhiều.
Nhà báo nhận xét rằng giám đốc trẻ tuổi của nhà máy cố gắng né tránh các câu hỏi về khả năng mực nước trong bể chứa giảm xuống. Câu trả lời của Dutheil:

- Ừm... ừm... tôi không thể so sánh về mặt kỹ thuật... bla bla bla... bla bla bla...
Nhờ các bản ghi CD mà các độc giả gửi cho tôi, tôi đã dễ dàng xem lại từng khung hình của chương trình. Khung hình tiếp theo thật sự thuyết phục. Sau khi nói rằng mọi thứ đều được thực hiện để đảm bảo các tổ hợp luôn ngập nước, Etienne Dutheil đi đến thiết bị như hình ảnh tiếp theo.

Không thuyết phục chút nào, hệ thống cấp nước dự phòng này, khi xem xét thể tích của bể chứa...
Dưới đây là lời nói của chính anh ta:
- Chúng tôi đã tích hợp một số thay đổi để đảm bảo bể chứa luôn có nước. Ở đây, bạn thấy một thiết bị bổ sung cấp nước dự phòng, một hệ thống cải thiện độ an toàn cho cơ sở (...).
Và nhà báo tiếp tục:
- Ông Dutheil đang cho chúng tôi xem một hệ thống cứu hộ để đổ đầy bể chứa.
Chúng tôi đã xem những hình ảnh này cùng một người bạn là kỹ sư hưu trí, từng là lãnh đạo cao cấp trong phòng chống thiên tai. Phản ứng của anh ấy:
- Người này không thể là giám đốc nhà máy Blayais. Không thể nào. Anh ta chỉ là một con rối, một tên tớ nhỏ, một kẻ hề. Một thiết bị như vậy sẽ không thể cung cấp được một lít nước mỗi giây. Tính toán đi, phải mất sáu tuần mới đổ đầy bể chứa nhiên liệu, chứa 4500 mét khối nước. Thiết bị này chỉ đủ để bù đắp hơi nước bay hơi!
Và tôi hoàn toàn đồng ý với anh ấy. Đây là những biện pháp được thực hiện, mười hai năm sau sự kiện, để "an toàn hóa" nhà máy. Thật khôi hài, đáng thương. Cậu thanh niên này mới khoảng 40 tuổi, là một quản lý máy móc thiếu năng lực, chỉ biết nói "an toàn", nhưng dường như không thể giải quyết được một bài toán sơ cấp kiểu: "chúng ta có một bể chứa kích thước như vậy. Tính thể tích nước mà nó có thể chứa. Xét một nguồn cấp nước cứu hộ có thể cung cấp 1 lít nước mỗi giây, hãy đánh giá thời gian cần thiết để..."
Tại nhà tôi, tôi có một hồ bơi thủy liệu có thể chứa 4 mét khối nước. Với vòi tưới, tôi phải mất 7 giờ để đổ đầy.
Tôi hình dung ra điều gì sẽ xảy ra nếu dòng nước bị ngắt, nếu nhiệt sinh ra từ các phần nhiên liệu không còn được thoát ra. Nước sẽ bắt đầu nóng lên ngay lập tức, rồi sôi, bốc hơi. Khi các phần nhiên liệu, dưới dạng tổ hợp hình lăng trụ đặt trong các kệ mà bạn đã thấy, bị mất nước (điều này đã xảy ra tại Fukushima khi hệ thống bơm cứu hộ bị hỏng), nhiệt độ của chúng sẽ tăng đến mức làm chảy vỏ zirconium chứa các viên oxit urani và plutonium. Từ 1000°C trở lên, và điều này rất nhanh đạt được, các phân tử nước phân hủy thành hydro và oxy, trộn lẫn theo tỷ lệ gọi là "tỷ lệ hóa học". Nghĩa là tỷ lệ tối ưu để hỗn hợp khí này hoạt động như một chất nổ.
Các phần nhiên liệu quá nóng cung cấp năng lượng cho nước, làm nó phân tách. Quá trình này có thể mất vài phút, hàng chục phút. Hỗn hợp khí tích tụ trong buồng kín sẽ bùng nổ ngay khi tiếp xúc với tia lửa nhỏ nhất, và giải phóng năng lượng đó trong một phần nghìn giây. Nó thổi bay tòa nhà, như đã xảy ra tại lò phản ứng số 1 của Fukushima. Sự nổ này tạo ra dòng khí lên, kéo theo các mảnh vỡ phóng xạ từ các viên nhiên liệu, được giải phóng bởi các vỏ zirconium bị vỡ do nhiệt, khi nhiệt độ tăng hoặc rò rỉ do nứt bể chứa khiến "tổ hợp" mất nước. Hơi nước tạo ra bay lên và phân tán các hạt mịn... bất kỳ thứ gì: urani 238, sản phẩm phân hạch, cesium 137, iốt, nếu là tổ hợp đã sử dụng, và dù là tổ hợp mới hay cũ, khi lò được nạp MOX, các hạt mịn plutonium, độc hại nhất.
Và bạn hình dung xem thiết bị cấp nước dự phòng mà Etienne Dutheil giới thiệu có thể chống lại vấn đề này, bằng cách "cấp thêm nước". Tôi chưa từng thấy hay nghe điều gì ngu ngốc hơn trong đời. Thật đáng kinh ngạc về sự thiếu hiểu biết một cách vô tư. Liệu anh ta có nhận ra điều mình đang nói không? Tôi không chắc. Có lẽ sự thăng tiến của anh ta đến từ sự tuân thủ tuyệt đối.
Năm 1999, cơn bão (không thể dự đoán) đi qua Pháp từ tây sang đông, làm gãy các cột điện và ngập hầm nhà máy, nơi đặt bốn nhóm bơm cứu hộ. Hai động cơ bị cháy. Hai bơm bị hỏng.

Năm 1999: Nhà máy điện hạt nhân bị ngập do cơn bão
Nếu cả bốn bơm của Blayais đều bị hỏng do ngập nước (thay vì chỉ hai trong bốn), trái tim lò phản ứng, vẫn tiếp tục sản sinh nhiệt dù đã "ngừng hoạt động", sẽ bắt đầu nóng lên. Nước trong vòng thứ nhất sẽ chuyển thành hơi. Các kỹ sư phải thoát một phần và, các tổ hợp bị mất nước, sẽ chảy. Chúng ta sẽ có một Fukushima lần nữa. Các tổ hợp bị hư hại, chảy, chồng chất lên nhau, tạo thành một khối hỗn độn không thể tháo dỡ (và làm sao? Bằng cách nào, khi vụ nổ đã làm biến dạng cần cẩu vận chuyển thành đống sắt vụn vô dụng).
Hơn nữa, vận hành lò phản ứng bằng plutonium (MOX) là điên rồ!
Một kỹ thuật viên hoặc kỹ sư cố gắng đưa ra nhận xét, nói rằng "tại Fukushima họ phun nước vào các phần", nhưng cấp trên của anh ta, Etienne Dutheil, với nụ cười ngu ngốc, vội vàng bảo anh ta im lặng. Tên nhà máy Nhật Bản bị hư hại là một từ cấm kỵ, mà những người làm phim tài liệu hoàn toàn hiểu rõ.

Một kỹ thuật viên bị nhắc nhở ngay lập tức khi cố nói về Fukushima
Bên trái, Etienne Dutheil mỉm cười. Kỹ thuật viên, chỉ vào thiết bị tự chế:
- Ừm... không... chẳng có gì... chỉ là một cái lắp ráp...
Tôi sẽ đưa ra một nhận xét khác. Lúc nào đó bạn nghe người dẫn chương trình nói rằng lò phản ứng Blayais được nạp bằng MOX, nhiên liệu nguy hiểm hơn tải nhiên liệu thông thường chứa 3% urani giàu. MOX chứa 7% ... plutonium. Điều này cần được giải thích thêm. Tôi đã nói ở trên rằng các trái tim của lò phản ứng "thông thường" được nạp bằng hỗn hợp hai đồng vị urani, 238 và 235. Chỉ có đồng vị thứ hai là phân hạch được. Quặng tự nhiên chứa 99,3% 238, không phân hạch, và 0,7% 235, phân hạch được. Quặng được làm giàu tại một trung tâm lớn ở Tricastin, nơi tiến hành quá trình tinh chế quặng tự nhiên, nhập khẩu từ Gabon và Niger, bằng phương pháp ly tâm. Một quá trình hóa học cho phép tạo ra hợp chất urani ở dạng khí (hợp chất flo và urani, UF6).
Lúc này, có thể làm di chuyển các hạt nặng hơn ra ngoài máy ly tâm, urani giàu nhẹ hơn được thu thập gần trục (235 nhẹ hơn 238). Việc làm giàu được thực hiện qua nhiều bước liên tiếp, cho đến khi đạt 3% 235 cần thiết để vận hành lò phản ứng dân dụng.
Việc vận hành các cụm máy ly tâm tiêu thụ 2/3 điện năng của... bốn lò phản ứng hạt nhân 900 MW, loại nước áp suất cao, đặt tại Tricastin.


Vị trí nhà máy Tricastin, gần sông Rhône, sử dụng nước từ đập Donzère Mondragon
Các đơn vị này được đưa vào hoạt động năm 1980, tức là đã ba mươi năm trước. Ban đầu, mục đích của trung tâm Tricastin là cung cấp vật liệu phân hạch cho mục đích quân sự.
Một nhận xét về sự già hóa của các nhà máy. Các buồng (bằng thép, dày 20 cm) chịu một dòng neutron mạnh, làm phá vỡ mạng lưới nguyên tử kim loại. Đọc một chút về vấn đề này, tôi tìm thấy, ngoại trừ sai sót, đặc biệt là việc bức xạ neutron tạo ra trong kim loại các quá trình chuyển hóa, trong đó một số chất thải gồm heli. Tuy nhiên, heli không thể tham gia bất kỳ liên kết hóa học nào thông thường, bằng cách chia sẻ electron. Do đó, trong mạng lưới kim loại, sự hiện diện của một nguyên tử heli được xem như một "lỗ trống", một "thiếu hụt". Việc đưa các tạp chất này vào kim loại đi kèm với các vết nứt vi mô. Bắn phá neutron có xu hướng làm tăng độ giòn của kim loại và giảm khả năng chịu tác động nhiệt (sự thay đổi nhanh về nhiệt độ).
Trong chương trình, một người quản lý EDF nói: "Càng nhà máy cũ, an toàn càng cao". Điều này sai.
Độ bền cơ học của buồng giảm theo thời gian.
Cần hàng thập kỷ kinh nghiệm để nhận ra rằng các tác động liên quan đến sự phân rã có ảnh hưởng đến vật liệu được cho là đảm bảo đóng kín. Điều này đúng với thép của buồng, cũng đúng với bê tông mà ban đầu người ta bắt đầu ngâm chôn chất thải, và bê tông đã trở nên xốp do hai hiện tượng già hóa, hóa học và liên quan đến bức xạ.
Hiện nay, tại trung tâm Hague, người ta ngâm chất thải phóng xạ vào nhựa, mà không có đủ kinh nghiệm để biết liệu việc đóng kín lâu dài có hiệu quả hay không. Những người này hoàn toàn thờ ơ.
Nhưng quay lại chu kỳ vòng đời của urani. Các lò phản ứng ban đầu được nạp bằng oxit chứa 3% urani 235. Sau một thời gian khoảng một năm, hàm lượng 235 giảm xuống còn 1%, và mật độ đồng vị này không còn đủ cao để các phản ứng phân hạch xảy ra (xác suất va chạm giữa neutron phát ra từ phân hạch với các "bẫy" urani 235 trở nên quá thấp để các phản ứng dây chuyền xảy ra). Lượng năng lượng do phản ứng phân hạch cung cấp sau đó giảm nhanh chóng. Công suất nhiệt do trái tim cung cấp giảm. Sau một năm, các tổ hợp chứa urani 238, 1% 235, và plutonium 238 được tạo ra bằng cách bắt neutron bởi urani 238.
Ở đây, chúng ta sẽ tạm dừng để nói về hai loại lò phản ứng:
- Lò phản ứng nơtron chậm
- Lò phản ứng nơtron nhanh
Các phản ứng phân hạch sản sinh ra các neutron bay với tốc độ 20 km/s. Tốc độ này là tối ưu để chúng được bắt bởi các hạt nhân urani 238, tạo ra plutonium. Nguyên tố này không tồn tại trong tự nhiên (ngoại trừ trường hợp nổi tiếng Oklo ở Gabon), vì thời gian sống của nó quá ngắn theo thang thời gian địa chất. Nó chỉ sống được 24.000 năm.
Plutonium hiện diện trên Trái Đất chủ yếu liên quan đến hoạt động của con người.
Đây là một chất có độc tính phóng xạ cực cao. Nếu một hạt nhỏ được nuốt hoặc hít vào bởi con người, nó sẽ phát ra bức xạ ion hóa, làm tổn hại các cấu trúc sinh học xung quanh, ảnh hưởng đến ADN và gây ung thư. Plutonium có đặc tính bám lâu dài vào mô sống. "Thời gian bán hủy sinh học" của nó là 200 năm. Nếu một người hít phải 1 miligam plutonium, chắc chắn sẽ chết.
Theo một chi tiết nhỏ, cách mà người Mỹ đã chứng minh độc tính của chất này là tiêm vô tình vào các tân binh trẻ tuổi trong quân đội Hoa Kỳ. Cuộc thí nghiệm này được thực hiện với sự đồng ý bằng văn bản của Oppenheimer, cha đẻ của bom nguyên tử Mỹ.
Plutonium về bản chất là chất nổ dùng để chế tạo bom A, phân hạch, nhưng không chỉ vậy, như chúng ta sẽ thấy sau này, vì khối lượng tới hạn của nó nhỏ hơn urani 235. Người ta sản xuất plutonium cho mục đích quân sự bằng cách vận hành các lò phản ứng "chạy mạnh".
Làm thế nào để điều chỉnh chế độ hoạt động của một lò phản ứng, tức là tốc độ trung bình của neutron? Bằng cách sử dụng một chất làm chậm, làm chậm neutron. Với urani 235, hiệu suất phân hạch tốt hơn với neutron chậm, di chuyển chỉ 2 km/s. Chất làm chậm tốt nhất cho neutron là nước nặng, nước mà các nguyên tử hydro là nguyên tử đơteri. Một đồng vị của hydro mà hạt nhân gồm một proton và một neutron. Tính hiệu quả của nước nặng, được biết từ trước Thế chiến thứ hai, đã tạo ra "cuộc chiến về nước nặng", do nước nặng được sản xuất tại Na Uy.
Sử dụng nước nặng làm chất làm chậm neutron, có thể vận hành lò phản ứng bằng quặng tự nhiên chứa 0,7% urani 235.
Chất làm chậm thứ hai, được sử dụng rộng rãi trong các "lò nguyên tử" đầu tiên là than chì. Các lò phản ứng Chernobyl là những lò phản ứng mà các thanh urani được đặt vào khối than chì lớn, đồng thời được làm mát bằng nước (nhẹ).
Chất làm chậm thứ ba: nước nhẹ. Việc sử dụng nước như chất làm chậm có một lợi thế, được người Pháp tận dụng với các lò phản ứng nước áp suất cao, và người Mỹ với các "lò phản ứng nước sôi": có thể dùng làm chất tải nhiệt.
Tự ổn định của các lò phản ứng nước
Than chì gần như không giãn nở khi nóng. Nước thì có. Sự giãn nở làm tăng khoảng cách giữa các phân tử nước. Các va chạm giữa các phân tử này và neutron phát ra từ phân hạch là yếu tố làm chậm các neutron. Vì vậy, có thể xem xét sử dụng đặc tính này để đạt được một mức độ tự ổn định của lò phản ứng mà chất làm chậm là nước.
Thực tế, giả sử các phản ứng phân hạch tăng về số lượng, tốc độ phân hạch sẽ tăng lên. Sản lượng nhiệt sẽ lớn hơn, với cùng tốc độ bơm. Nước sẽ giãn nở. Các phân tử nước sẽ tạo thành môi trường ít đặc hơn. Một neutron đi qua ống chứa nước này sẽ có ít khả năng bị chậm lại khi tương tác với một phân tử.
Vì các neutron bị chậm lại ít hơn, tốc độ phân hạch sẽ giảm.
Phản hồi âm, tính ổn định tự động.
Các lò phản ứng Chernobyl không có tính ổn định tự động này và ngược lại rất bất ổn ở chế độ thấp. Xem chi tiết trên Wikipedia.
http://fr.wikipedia.org/wiki/Catastrophe_de_Tchernobyl
Vũ khí hạt nhân gây quái thai, hiệu ứng chậm
Để làm giàu urani khai thác từ quặng tự nhiên, bằng cân bằng ly tâm. Vì vậy, người ta tìm kiếm một điểm cân bằng và đạt được mức làm giàu 3% của U-235. Có thể đạt được tỷ lệ U-235 cao hơn nếu tiếp tục ly tâm. Tuy nhiên, lúc đó sẽ tiêu tốn quá nhiều năng lượng, trong khi các lò phản ứng có thể hoạt động với 3%.
Trong quá trình làm giàu urani bằng ly tâm, một phía sẽ thu được hỗn hợp giàu U-235 hơn, và do đó, kết quả của "chưng cất" này là urani nghèo, chứa ít hơn 0,7% U-235.
Quặng tự nhiên không thực sự nguy hiểm. Ở dạng tự nhiên, nó không thể xảy ra phản ứng phân hạch chuỗi. Urani, ngay cả với tỷ lệ U-235 thấp, ở dạng tự nhiên, không tốt cho sức khỏe, giống như tất cả các kim loại nặng. Nó có độc tính tương đương với chì. Tuy nhiên, urani có một đặc tính cơ học đã thu hút ngay lập tức sự chú ý của quân đội. Mặc dù nó nặng hơn chì (19,1 gr/cm3 so với 11,35 gr/cm3), nó không mềm như chì. Nó còn tự cháy ở nhiệt độ cao. Vì vậy, nó là vũ khí chống xe tăng, chống giáp lý tưởng. Bên trong xe tăng, nó bùng cháy và giết chết phi công. Tuy nhiên, urani nghèo cũng có các đặc tính gây quái thai. Nó ảnh hưởng đến tinh hoàn của động vật có vú và con người, làm suy giảm thế hệ của chúng (gây ra những sinh vật quái dị), điều này cho phép "trừng phạt kẻ thù", cả quân sự và dân sự (Iraq, Kosovo và các nơi khác).
Sử dụng đạn pháo chứa urani nghèo là việc triển khai vũ khí hạt nhân với hiệu ứng chậm.
Các lò phản ứng hoạt động bằng plutonium
Phản ứng plutonium được thúc đẩy khi các neutron là nhanh. Các lò phản ứng plutonium, sử dụng cho mục đích quân sự, dựa trên sự giảm thiểu điều hòa. Các neutron nhanh sau đó va chạm với một "lớp giàu", bằng urani 238, cái mà chuyển đổi thông qua hấp thụ thành plutonium 239.
Plutonium 238, giống như urani 235, là chất dễ phân hạch, và các phản ứng chuỗi xảy ra dễ dàng hơn với các neutron nhanh. Có thể nói rằng plutonium là
được sử dụng mà không cần điều hòa
Các lò phản ứng này không thể sử dụng chất làm lạnh như nước, vốn là chất làm chậm neutron. Khi đó, chúng buộc phải sử dụng một chất làm lạnh "trong suốt với neutron", không hấp thụ hay làm chậm neutron, và chất đó là ... natri.
Lò phản ứng Phénix của Pháp, lò đầu tiên của chúng ta, được sinh ra từ ý tưởng tuyệt vời này. Lò này đã được kết nối với lưới EDF vào năm 1974. Trước khi ngừng hoạt động, đây là lò phản ứng hạt nhân lâu đời nhất ở Pháp. Việc tháo dỡ dự kiến, nhưng chi phí ước tính là một tỷ euro.
Chi phí khổng lồ cho việc tháo dỡ
Hiện tại, EDF chưa thể hoàn tất việc tháo dỡ bất kỳ lò phản ứng nào.
Tại sao việc tháo dỡ tốn kém đến vậy? Vì trong quá trình hoạt động, lò phản ứng tạo ra phóng xạ kích thích trong tất cả các cấu trúc của nó, trong ống nhỏ nhất, van nhỏ nhất. Tất cả đều trở nên phóng xạ. Việc tháo dỡ không chỉ đơn giản là "loại bỏ nhiên liệu phóng xạ". Đó là toàn bộ cấu trúc biến thành chất độc có thời gian sống lâu. Cần tháo từng bộ phận của nhà máy, biến tất cả thành phế liệu có kích thước vừa phải để có thể đóng gói và lưu trữ.
Một vấn đề phức tạp, tốn kém.
Sự nguy hiểm cực kỳ của các lò phản ứng tăng cường neutron nhanh
Để vận hành một lò phản ứng bằng plutonium và khiến nó sản xuất chính chất này thông qua bắn phá bằng neutron nhanh, không thể sử dụng nước như chất làm lạnh, vì nước làm chậm các neutron. Vì vậy, phải sử dụng natri, chất lỏng ở 550 độ và sôi ở 880 độ C.
Natri có một đặc tính quen thuộc với các nhà hóa học: tiếp xúc trực tiếp với không khí, nó bùng cháy tự phát. Nếu phun nước lên, tình hình còn tệ hơn: nó nổ. Không ai biết cách dập lửa natri có khối lượng hơn vài trăm kilôgam.
Thêm vào đó là mức độ nguy hiểm tuyệt đối của lượng plutonium.
Một lò phản ứng bằng plutonium có thể giết chết một triệu người.
Tuy nhiên, các lò phản ứng neutron nhanh có thể chuyển đổi urani 238 và ... plutonium 239. Từ đó, chúng có tên gọi Phoenix, con chim biết tái sinh từ tro. Sau đó, các nhà lãnh đạo hạt nhân của chúng ta đã thiết kế và xây dựng Superphénix, một sinh vật khổng lồ chứa 5000 tấn natri và một tấn plutonium. Các nhà biểu tình chống hạt nhân cố gắng phản đối việc xây dựng và vận hành nó. Các hành động của cảnh sát là bạo lực. Một nhà biểu tình, Michalon, bị giết. "Lực lượng trật tự" bắn một quả lựu đạn hơi cay, thậm chí là lựu đạn phòng thủ, trúng ngực anh ta.
Tuy nhiên, thiên nhiên đưa ra hình phạt cho dự án. Lò phản ứng được đặt ở Isère, Creys Malville. Một ngày năm 1998, do lượng tuyết rơi lớn, mái nhà che các tuabin, bơm, được tính toán sai, sập xuống.
Lò phản ứng bị dừng.
Nhưng đối với EDF và các nhà lãnh đạo hạt nhân, đó chỉ là bước đầu. Thực tế, lò phản ứng tăng cường nằm trong kế hoạch độc lập năng lượng, được bổ sung bằng việc xây dựng nhà máy tái chế rác thải của La Hague. Tôi đã nói với bạn rằng khi tháo tải lõi của một lò phản ứng, nó chứa nhiều thành phần khác nhau, dưới dạng oxit. Urani hiện diện dưới dạng hai đồng vị của nó, mức độ giàu có của U-235 đã giảm xuống 1%. Có các radionuclide được tạo ra từ phản ứng phân hạch, và chúng có tính độc phóng xạ. Cuối cùng, có plutonium được tạo ra từ sự hấp thụ neutron của các hạt nhân urani 238.
Cuối chu kỳ hoạt động, lõi của một lò phản ứng chứa 1% urani 235 và 1% plutonium 239.
Cho đến khi nhà máy tái chế La Hague được khởi động, nơi mà "người Pháp là những người đi đầu", hỗn hợp này, được tạo ra từ việc tháo lò phản ứng, được coi là rác thải cần lưu trữ. Tuy nhiên, người Pháp đã phát triển các kỹ thuật cho phép tách các chất thải phân hạch, những chất này "được ngâm trong nhựa". Tôi đã viết rằng plutonium được tách bằng ly tâm, nhưng một độc giả đã chỉ ra sai lầm của tôi. Plutonium 239 không phải là đồng vị của urani 238, mà là một chất hóa học khác, có các tính chất hóa học khác so với các chất khác. Hạt nhân của ****urani chứa 92 proton, do đó, lớp vỏ electron của nó gồm 92 electron. Con số này tăng lên 94 đối với ****plutonium.
Số lượng lớp vỏ electron của một nguyên tử xác định các tính chất hóa học của nó, do đó, đây là hai chất khác nhau về mặt hóa học.
Về việc thu hồi plutonium :
****http://www.laradioactivite.com/fr/site/pages/InventairePlutonium.htm
Do đó, plutonium được tách bằng phương pháp hóa học, dễ dàng và ít tốn kém hơn so với việc tách urani 235 bằng ly tâm. Một độc giả sẽ cung cấp thêm chi tiết về phương pháp và chi phí. Đây là cách người ta đã làm để tách plutonium sản xuất trong các lò phản ứng quân sự, trong các "lớp giàu". Đây cũng là lý do tại sao việc sử dụng plutonium được áp dụng, để thiết kế bom A, bom phân hạch, so với bom urani. Nó rẻ hơn để sản xuất plutonium bằng cách bắn phá, trong một lớp giàu, hơn là đạt được tỷ lệ urani 235 cần thiết (90%) bằng cách tinh chế đắt đỏ và kéo dài. Vì việc tách plutonium bằng phương pháp hóa học dễ dàng và ít tốn kém hơn.
"MOX" tuân theo logic tương tự. Nó chứa 7% plutonium. Trong các lò phản ứng urani giàu, người ta có thể tạo plutonium bằng cách đặt một lớp giàu gần lõi. Tính chất plutonium của neutron phụ thuộc vào tốc độ của chúng, tốc độ này được xác định bởi sự hiện diện của một chất làm chậm (nước nặng, than chì, nước nhẹ). Do đó, người ta có thể dễ dàng điều chỉnh sự làm chậm về mặt hình học tùy theo cách bố trí chất làm chậm trong lõi. Trong các lò phản ứng quân sự, người ta cố gắng có được một dòng neutron nhanh, va chạm vào lớp giàu được đặt, ví dụ, ở trên (dễ dàng thao tác từ xa).
Trong các lò phản ứng sử dụng MOX, "chất pha loãng U238" tạo thành vật liệu giàu, phân bố trong toàn bộ lò phản ứng. Các thanh MOX được làm mát. Nếu làm lạnh này được thực hiện bằng chất làm chậm hiệu quả, như nước, thì hiệu ứng plutonium sẽ bị giới hạn. Tuy nhiên, nếu chất làm lạnh này được thay thế bằng một chất không đảm bảo làm chậm, như natri nóng chảy, thì hiệu ứng plutonium sẽ hoạt động đầy đủ. Từ góc độ này, MOX là nhiên liệu tiêu chuẩn cho lò phản ứng tăng cường neutron nhanh.
Việc chuyển từ plutonium yếu sang plutonium mạnh phụ thuộc vào cách người ta có thể điều chỉnh tác động của chất làm chậm. Nhận xét này minh họa sự thiếu biên giới rõ ràng giữa năng lượng hạt nhân dân dụng và năng lượng hạt nhân quân sự (các lò phản ứng chủ yếu là plutonium). Các tài liệu và bằng chứng cho thấy rằng dự án triển khai lò phản ứng tăng cường neutron nhanh thể hiện mối liên hệ chặt chẽ, không công khai, giữa các mục tiêu dân dụng (tăng cường, tái tạo nhiên liệu, plutonium), và việc sản xuất plutonium chỉ dành cho mục đích quân sự. Từ góc độ này, lò phản ứng EPR là một sự kết nối giữa hai thế giới này.
Dù sao, sử dụng plutonium như chất phân hạch, như "nhiên liệu", làm tăng đáng kể mức độ nguy hiểm trong hoạt động của các nhà máy điện.
Một chi phí thấp hơn và hiệu quả hơn. Vì vậy, tiêu chí này được ưu tiên, bất chấp an toàn.
Cần thêm rằng việc thu hồi plutonium trong các kho dựa trên các tải lò phản ứng được thực hiện để hoạt động đồng bộ với công thức của lò phản ứng tăng cường neutron nhanh. Lò phản ứng tăng cường hoạt động bằng cách vận hành một lò phản ứng phân hạch "ở chế độ cao", tức là không có chất làm chậm, do đó sử dụng natri làm chất làm lạnh. Lượng plutonium sẽ là nơi xảy ra phản ứng phân hạch, nhưng các neutron được giải phóng sẽ tái tạo plutonium từ urani 238 xung quanh.
Trên giấy, với các con số, điều này rất hấp dẫn. Trong thực tế, điều này tương đương với việc lên kế hoạch tự sát hoặc diệt chủng dân số, một tai nạn lò phản ứng tăng cường có thể nghiêm trọng hơn 1000 lần so với Chernobyl.
Vì vậy, hiện tại, dự án triển khai lò phản ứng tăng cường tại Pháp đã bị đình trệ. MOX cũng là cách để vận hành nhà máy La Hague "trong khi chờ đợi tình hình được giải quyết và được phép xây dựng các lò phản ứng tăng cường", được đổi tên thành "lò phản ứng thế hệ thứ tư". Vì vậy, Pháp sản xuất, sử dụng và bán MOX. Lò phản ứng số 3 của Fukushima được nạp bằng MOX. EPR được thiết kế để hoạt động hoàn toàn bằng MOX.
Hỗn hợp này có tất cả các nhược điểm. Các khối lắp ráp có độ phóng xạ cao gấp năm lần urani giàu. Thời gian đặc trưng để làm mát các khối lắp ráp đã sử dụng đạt đến con số kinh khủng là 50 năm! Và trong trường hợp xảy ra tai nạn, đó là thảm họa tuyệt đối. Bạn đã xem bộ phim về vụ nổ lò phản ứng số 3, tại Fukushima. Vỏ bọc có bị hư hại không? Cái nồi thép này có thể vẫn nguyên vẹn sau một vụ nổ dữ dội như vậy, khiến các mảnh bê tông của mái nhà bay lên hàng trăm mét? Vụ nổ này đáng ngờ. Trong lò phản ứng số 1, việc kiểm tra các mảnh vụn dường như cho thấy vụ nổ chỉ ảnh hưởng đến phòng phía trên, nằm phía trên lò phản ứng. Nhưng đối với lò phản ứng số 3, thiệt hại là gì? Vỏ có bị nứt không? TEPCO dường như thừa nhận...
Dù sao, để tránh nổ, người Nhật đã làm mát lõi bằng nước biển trước, sau đó thực hiện làm mát bằng cách phân tán nội dung của vỏ, trong đó 30% các khối lắp ráp đã tan chảy. Nước làm mát của lò phản ứng số 3 chứa ... plutonium!
Tiếp theo, cuộc điều tra về nhà máy điện Blayais, 30 năm tuổi, tuổi thọ danh nghĩa của một cơ sở như vậy. Năm 1999, cơn bão bất ngờ đi qua toàn nước Pháp, làm gãy hàng ngàn cây cối, dẫn đến ngập lụt tầng hầm của cơ sở hạt nhân này.
Nhà báo hỏi liệu tuổi thọ của nhà máy này có được kéo dài không. Đối với giám đốc của ông, Etienne Dutheil, câu hỏi này không hề tồn tại:

Etienne Dutheil, giám đốc nhà máy Blayais:
- Dù đã 30 tuổi, nhà máy Blayais sẽ được kéo dài, vì đây là một nhà máy an toàn, đã được cải tiến liên tục
(bạn đã có một ví dụ về cải tiến và cuộc đua an toàn với việc sửa chữa hệ thống ống nước được nêu trên)
Việc kéo dài này sẽ làm tăng tuổi thọ từ 30 lên 60 năm. Và nó sẽ hoạt động bằng MOX, với lõi chứa 7% plutonium. Việc nạp nhiên liệu loại này đã được thực hiện.
Bạn muốn hy vọng Etienne Dutheil có quan điểm phê phán hoặc chỉ đơn giản là khách quan về chủ đề này, trong khi sự nghiệp của ông phụ thuộc vào lựa chọn mà ông chọn? Các yêu cầu sự nghiệp của ông cấm ông có bất kỳ quan điểm khác biệt nào. Nếu ông bày tỏ những chỉ trích đối với "nhà máy của mình", ông sẽ sớm bị chuyển đi. Ở mức tối đa, ông có thể tự thuyết phục bản thân về những lời nói của mình. Và điều này cũng đúng với tất cả các "người chịu trách nhiệm" sẽ được phỏng vấn trong chương trình này. Góc nhìn "chúng ta là một gia đình lớn (những người được ưu tiên)" làm mất đi mọi sự suy nghĩ khách quan về "sự đồng thuận với năng lượng hạt nhân".
Người điều tra sau đó đến thăm một nhà môi trường, Patrice Lapouge, sống gần nhà máy và trình bày trước ông những ý kiến của mình về mức độ nguy hiểm của cơ sở.

Sự đối đầu giữa hai thế giới.
Thế giới của Etienne Dutheil và thế giới của Patrice Lapouge, nhà môi trường nhiệt tình
Patrice Lapouge, sống gần nhà máy, giải thích rằng nhà máy này được đặt ở một nơi dễ bị tổn thương, nơi mà hệ thống thủy văn của vùng Aquitaine không có một "cái ống dẫn" thực sự để tập trung:
Tình trạng dễ bị tổn thương của nhà máy Blayais trước một tai nạn thời tiết
- Những người đã xây dựng nhà máy này ở một nơi dễ bị tổn thương đã từ chối nhìn nhận sự thật
Bạn sẽ thấy câu trả lời của Etienne Dutheil sau này, người sẽ cho thấy đập được xây dựng sau sự cố ngập lụt năm 1999. Ông thêm rằng "đập này có thể hiện tại xử lý được sự kiện xảy ra năm nay". Tuy nhiên, trong lời nói này, bạn có thể nhận thấy sự bất lực hoàn toàn trong việc dự đoán (liệu loại người này có đầu óc để dự đoán không?). Ở trên, nhà môi trường đề cập đến "thảm họa lớn nhất". Có nghĩa là sự kết hợp của nhiều yếu tố khác nhau.
- Lượng mưa lớn trong toàn bộ lưu vực cung cấp nước
- Một cơn bão dữ dội, như năm 1999
*- Tất cả xảy ra vào thời điểm "thủy triều cao" (trong khi sự kiện năm 1999 xảy ra, may mắn thay, vào thời điểm thủy triều thấp)
Trước điều này, Dutheil có thể trả lời:
- Ở đây, bạn không đi quá xa sao? Tất cả các thảm họa này phải xảy ra cùng một lúc. Và xác suất...
Xác suất: câu trả lời tiêu chuẩn của một kỹ sư, người theo đuổi triết lý "không tồn tại rủi ro 0".
Một ai có thể tưởng tượng rằng một cơn bão dữ dội như vậy sẽ xảy ra vào năm 1999?
Dù vậy, bất chấp sự cố này, "mà có thể được xử lý tốt hơn hiện nay", các máy bơm dự phòng, các máy phát điện, các bể dầu diesel vẫn ở trong tầng hầm, dễ bị tổn thương bởi các sự kiện như vậy (như đã xảy ra tại Fukushima). Có lẽ, việc sửa đổi cơ sở sẽ tốn kém. Nếu tại Fukushima, người ta đã đặt (thay vì làm cho toàn bộ cơ sở, điều này có thể thực hiện được, trên các đồi gần khu vực) hệ thống dự phòng, bể dầu, máy phát điện, từ mười đến mười lăm mét cao hơn (điều này hợp lý trong một quốc gia nơi từ "tsunami" được sáng tạo) và nếu người ta cung cấp cho toàn bộ hệ thống khả năng chống động đất tối đa, hệ thống bơm dự phòng sẽ không bị hỏng do sóng thần.
- Nhưng ai có thể dự đoán một sóng thần với quy mô như vậy? .....
*- Ai có thể dự đoán một cơn bão với quy mô như vậy? *
*- Ai có thể dự đoán rằng các hiện tượng (được nêu trên) có thể xảy ra đồng thời? *
V.v...
Danh sách các "hiện tượng bất khả thi" không đầy đủ. Các sóng thần, trong đó có một cái gần đây, xảy ra chỉ vài năm trước, ảnh hưởng đến bờ biển Bồ Đào Nha, có thể xảy ra, không phải do động đất, mà do trượt đất dưới biển. Có rất nhiều khu vực trên thế giới đã xảy ra hiện tượng này, kèm theo các sóng thần khổng lồ. Khi Claude Allègre, chuyên gia về kiến tạo mảng, nói trong một cuộc phỏng vấn được đưa tin bởi Point, trong một số đặc biệt về năng lượng hạt nhân "chúng ta phải dừng việc đi ngược lại", "không bao giờ có sóng thần ở Pháp", ông đã đi quá xa. Khi ông tuyên bố rằng Pháp không phải là khu vực có động đất, ông chỉ nói những điều vô lý. Xem thêm về điều liên quan đến Grevelines, ở Pas de Calais.
Tính chất của sóng thần và tác động của chúng ở khoảng cách không giới hạn, thường được tính bằng hàng nghìn kilômét. Về mặt lịch sử, các sóng thần ấn tượng đã được tạo ra, không phải do các sự kiện địa chấn, mà do các hiện tượng trượt đất dưới biển. Đó là những bờ biển có sự nâng dần của đáy biển, cho phép sóng này, có biên độ nhỏ và chiều dài sóng rất lớn, tăng cường gần bờ. Điều này có thể là trường hợp, như Xavier Lafont đã chỉ ra cho tôi, đối với nhà máy điện Gravelines "được đặt dưới nước", được thiết kế để sản xuất điện với mục đích xuất khẩu cho Anh và không có bất kỳ thiết bị chống sóng thần nào được thiết kế và có khả năng cao là các hệ thống dự phòng, ở tầng hầm, sẽ bị ngập nước.
Quản lý là dự đoán
Phụ lục, báo cáo của Quốc hội về sự cố năm 1999
**Trở lại nhà máy điện Gravelines: **

**Vị trí của nhà máy điện Gravelines, Pas de Calais, "được đặt dưới nước". **

Nhà máy điện Gravelines, Pas de Calais, gần bãi biển. Sáu lò phản ứng không có bất kỳ bảo vệ nào
Trong một lần xuất hiện gần đây trên truyền hình, và trong một cuộc phỏng vấn được đưa ra trong số đặc biệt của Point, cựu bộ trưởng Claude Allègre đã tuyên bố rằng một kịch bản tương tự như Fukushima không thể xảy ra ở một quốc gia như Pháp "nơi không có khu vực có độ rung động mạnh".
*- Hãy dừng việc đi ngược lại. Pháp không phải là một quốc gia có độ rung động mạnh! *
Một câu nói như vậy có thể khiến chúng ta yên tâm về rủi ro đối với cơ sở Gravelines. Tuy nhiên, một cái nhìn vào bách khoa toàn thư cho thấy khu vực này đã từng có một trận động đất mạnh vào năm 1580. Điều này đã được các độc giả của tôi thông báo.
http://fr.wikipedia.org/wiki/Tremblement_de_terre_de_1580
Độ lớn của nó được đánh giá, trên thang độ Richter, từ 5,3 đến 6,9. Thú vị là xem nơi mà tâm chấn nằm:

Tâm chấn của trận động đất năm 1580 trùng khớp với vị trí của nhà máy điện Gravelines!
Nhưng có lẽ Allègre không biết sự kiện này? Hoặc ông đang cố gắng trở thành bộ trưởng lần nữa? Hoặc... cả hai?
Nhà máy điện Blayais, ở Gironde, đã bị tổn thương bởi một cơn bão, đi qua nước Pháp từ tây nam đến đông bắc. Nhưng tại sao không phải ngược lại? Liệu có dự kiến rằng các máy phát điện dự phòng của các lò phản ứng Gravelines, có lẽ được đặt ở đó... trong tầng hầm, có thể bị ngập nước?
Đội ngũ của kênh muốn biết điều gì đã xảy ra tại nhà máy điện Blayais năm 1999. EDF yêu cầu nhân viên thời đó "đóng vai lại cơn bão" trên máy mô phỏng. Những người đóng vai này khẳng định rằng họ chưa từng cảm thấy bất an, tại vị trí điều khiển của họ.

Đội ngũ thời đó tái hiện, trên máy mô phỏng, cảnh ngập lụt năm 1999
Giám đốc và một kỹ sư của ông sau đó đưa đội ngũ truyền hình xuống tầng hầm của nhà máy Bayais, nơi có các thiết bị khác nhau, bao gồm các thiết bị dự phòng, tức là các máy phát điện và bơm được thiết kế để duy trì lưu thông nước trong lõi. Năm 1999, cơn bão đã làm ngập tầng hầm này với vài mét nước.

Xuống tầng hầm của nhà máy Bayais
Lời bình luận cho hình ảnh tiếp theo;
- Bơm này lấy nước lạnh từ Gironde để làm mát các lò phản ứng ngừng hoạt động và tránh tan chảy. Vào thời điểm đó, nó đã bị hỏng do ngập lụt.

- Nước đến đây... - Chúng tôi có hai bơm dự phòng và hai bơm hỏng...
Tham khảo báo cáo của Quốc hội và Thượng viện, bạn sẽ thấy rằng hai trong số các bơm, ở tầng hầm, đã bị hỏng do ngập nước động cơ điện.
Nhà báo sau đó hỏi Etienne Dutheil, giám đốc trung tâm Bayais:
- Chúng ta đã gần như gặp phải thảm họa?

.
*- Không, chúng ta không gần như gặp phải thảm họa, vì chúng ta không mất đi khả năng làm mát. Đó là một sự ngừng hoạt động được xử lý theo quy trình và phương tiện bình thường. *
Etienne Dutheil cố gắng truyền đạt ý tưởng rằng, kể từ thời điểm đó, nhà máy này "an toàn", vì nó đã vượt qua cơn bão này, hoàn toàn bất ngờ. Không ai, ở cấp độ thiết kế, từng nghĩ một giây rằng việc đặt các thiết bị dự phòng ở tầng hầm (như người Nhật, cho tất cả các nhà máy của họ) tạo ra một sự không an toàn do thiếu khả năng dự đoán.
Lời nói suông....

.
**Đập đã được nâng cao và được trang bị chống sóng lớn
**Trong màu xám nhạt, bên trái, bạn có thể thấy quy mô của các công trình nâng cao: một mét!

Cảnh quan khác của các công trình nhằm làm cho nhà máy "an toàn hơn"

- Ngày nay, đập được nâng cao một mét, với hàng rào sóng, sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi một sự kiện như năm 1999 với một khoảng an toàn lớn.
Vào tháng 11 năm 1999, một tháng trước cơn bão, trong một thư ngày 19 tháng 11 năm 1999, gửi đến EDF, Bộ Công nghiệp nhắc nhở rằng họ đã yêu cầu các công trình để đảm bảo an toàn cho nhà máy trong một năm. Ngày của cơn bão là 29 tháng 12 năm 1999.
và cũng, nguồn: http://fr.wikipedia.org/wiki/Centrale_nucl%C3%A9aire_du_Blayais

Một tháng trước cơn bão ......

Một lời nhắc nhở kiên quyết, một tháng trước cơn bão ...
Nếu một kỹ sư an toàn của nhà máy không gọi điện cho người báo chí này của Sud Ouest, sự cố sẽ không bao giờ được biết đến bởi người dân Pháp.


Jean-Pierre Deroudille, nhà báo cho báo Sud Ouest
*- Một kỹ sư an toàn của nhà máy đã gọi điện cho tôi và nói: "Chúng tôi đã gặp sự cố vào đêm của cơn bão. Có điều gì đó nghiêm trọng xảy ra, và chúng tôi đã gần như chạm đến sự tan chảy của lõi hạt nhân". *** ---
Đánh giá của tôi
Báo cáo của đội Complément d'Enquête đã tạo ra một tài liệu quan trọng, mạnh mẽ. Nhưng "những câu hỏi tốt" không được đặt. Họ tập trung vào sự kiện. Hãy tưởng tượng nếu các nhà báo nói:
*- Khi cơn bão bất ngờ ập đến nhà máy điện Blayais, các hệ thống dự phòng ở tầng hầm, do đó dễ bị ngập nước, đã bị ngập nước: hai trong số bốn bơm đã bị hỏng. Như ông Patrice Lapouge đã nói với tôi, may mắn là cơn bão xảy ra vào thời điểm "thủy triều thấp", khi mực nước biển là thấp nhất. Một cơn bão là một vùng áp suất thấp di chuyển. Vì vậy, con sóng gây ngập lụt là do cả hai yếu tố: gió thổi 190 km/h đẩy khối nước về phía bờ biển và vùng áp suất làm tăng mực nước (hiệu ứng thủy triều barometri &&& một độc giả sẽ cung cấp thông tin về mức nước tăng lên tại Blayais do hiệu ứng này). Điều gì sẽ xảy ra nếu cơn bão xảy ra vào thời điểm thủy triều cao, khi mực nước biển cao hơn &&& mét (&&& thông tin về mức nước tăng lên trong khu vực này do hiệu ứng thủy triều, xin vui lòng). Bạn nghĩ rằng nhà máy có thể dựa vào 2 bơm còn hoạt động trong 4 bơm không? Điều gì sẽ xảy ra nếu cả 4 bơm đều bị hỏng? Các "quy trình bình thường" được dự kiến trong trường hợp này là gì? Ngoài ra, sự dễ bị tổn thương của cơ sở chủ yếu liên quan đến việc các hệ thống bơm dự phòng ở tầng hầm, do đó dễ bị ngập nước. Về mặt lý thuyết, các bể dầu và các máy phát điện cũng ở tầng hầm, hoặc đã ở đó vào thời điểm đó. Chúng vẫn ở đó 12 năm sau cơn bão này không? Chúng tôi có thể đến thăm chúng bây giờ không? Bạn có thực hiện các công trình để đưa các yếu tố quan trọng của "an toàn" ra khỏi tầm nước, ở độ cao hơn không? * **** ****
Sự chính xác đã nhanh chóng đến từ một nhân viên của EDF:
:
Không, các công trình "nâng các bơm dự phòng cung cấp nhiên liệu diesel cho nhà máy điện Blayais ra khỏi nước" chưa bao giờ được thực hiện. Tất cả vẫn còn ngập nước. Nhưng "đây là dự án", kể từ thảm họa năm 1999, và đến thời điểm tôi viết những dòng này, mọi thứ vẫn nguyên vẹn trong 12 năm !!!
Những người này thiếu năng lực và vô trách nhiệm. Họ chỉ đang cười nhạo bạn. Điều này không phải mới và sẽ tiếp tục. Đó là điều xấu hổ, đáng xấu hổ.
NGƯỜI TRẺ GIÁM ĐỐC CỦA NHÀ MÁY, NGƯỜI CHỈ CÓ TỪ "AN TOÀN" TRONG MIỆNG, HOÀN TOÀN BIẾT RÕ. NHỮNG NGƯỜI NÀY LÀ NHỮNG KẺ NGU NGỐC.
Từ năm 1700, 34 trận sóng thần xảy ra dọc bờ biển Pháp. Không ít hơn 34 trận sóng thần đã xảy ra dọc theo các bờ biển đại lục của Pháp kể từ thế kỷ XVIII, trong đó có 22 trận ở Địa Trung Hải, 4 trận ở Đại Tây Dương và 8 trận ở Biển Bắc. Tại Pháp hải ngoại, người ta ghi nhận thêm 28 trận. Đây là danh sách đầy đủ nhất cho đến nay. Nó được thực hiện bởi Jérôme Lambert và Monique Terrier thuộc Văn phòng Nghiên cứu Địa chất và Khoáng sản (BRGM). "Danh mục này sẽ tiếp tục được bổ sung trong những năm tới", Jérôme Lambert, một chuyên gia địa vật lý và nhà sử học, khẳng định.
Trang web trình bày các trận sóng thần được thiết kế rất tốt, đi kèm với các tài liệu giúp xác định những đợt sóng lớn đã tràn qua bờ biển nước ta. Hầu hết là các bài báo từ báo chí hoặc lời kể của nhân chứng, sẽ làm hài lòng những người yêu thích lịch sử địa phương. "Đây là một công cụ nhằm thu hút sự chú ý của công chúng về nguy cơ sóng thần có thể xảy ra tại các bờ biển Pháp. Việc xây dựng danh mục này đã giúp chúng tôi phát hiện ra những trận sóng thần chưa từng được biết đến dọc theo bờ biển Địa Trung Hải từ Marseille đến Perpignan", hai nhà nghiên cứu nhấn mạnh trong số mới nhất của tạp chí Natural Hazards and Earth System Sciences, nơi họ giới thiệu "thành quả" của mình.
Từ "raz-de-marée" đến "tsunami": Các nghiên cứu đầu tiên tại lãnh thổ Pháp chỉ bắt đầu sau trận sóng thần ở Sumatra vào tháng 12 năm 2004. Sóng thần chết chóc từ Nhật Bản ngày 11 tháng 3 vừa qua sẽ thúc đẩy các nghiên cứu này tiếp tục. Một dự án nghiên cứu mang tên Maremoti hiện đang được triển khai để giải quyết vấn đề này. Thực tế, Cơ quan An toàn Năng lượng Hạt nhân (ASN) đã quyết định đánh giá lại nguy cơ ngập lụt mà năm nhà máy điện hạt nhân EDF nằm ven biển có thể phải đối mặt: Blayais (Gironde), Flamanville (Manche), Paluel và Penly (Seine-Maritime), Gravelines (Nord).
Thuật ngữ "tsunami" mới được các nhà khoa học châu Âu chấp nhận vào năm 1960, sau trận động đất cường độ 9,5 ở Chile khiến hơn 5.000 người thiệt mạng. "Trước đó, người ta chỉ nói đến 'raz-de-marée'", Jérôme Lambert giải thích, người đã phải rất vất vả để phân biệt giữa sóng thần thật và giả (bão, lốc xoáy...).
"Pháp đại lục không có núi lửa hoạt động hay các đứt gãy địa chấn lớn. Bờ biển của chúng tôi dễ bị tổn thương hơn trước các hiện tượng thời tiết cực đoan", Jérôme Lambert nhấn mạnh.
Mỗi 5.000 năm: Những chuyện phức tạp. Ví dụ, nhiều (nhỏ) đợt sóng đã được ghi nhận tại cảng Cherbourg từ năm 1725 đến năm 1850, nhưng nguồn gốc của chúng vẫn chưa được giải thích rõ.
Thiếu động đất, Pháp vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi sạt lở vách đá hoặc tệ hơn là sụp đổ đáy biển như vụ sụp đổ Storegga cách đây tám ngàn năm, khi khoảng 300 km bờ biển Na Uy đã chìm xuống biển. "Chúng tôi nghi ngờ rằng những sự kiện lớn như vậy từng xảy ra và sẽ tiếp tục xảy ra trong tương lai."
"Liệu chúng ta có thể phòng ngừa được nếu các sự kiện này xảy ra mỗi năm 5.000 lần?" – Alexandre Sahal, trường Đại học Paris-I, đặt câu hỏi.
Trang web "bách khoa toàn thư tự do" của chúng ta cũng đề cập đến vấn đề này:
http://fr.wikipedia.org/wiki/Tremblement_de_terre_de_Lisbonne
(độ lớn 8,5 đến 8,7 theo thang độ lớn Richter)
Sự lan truyền của sóng thần đã phá hủy cảng Lisbon (điểm tâm nằm ngoài khơi biển)
Sóng cao 15 mét tại miền Nam Tây Ban Nha, 20 mét tại Maroc, 3 mét tại miền Nam nước Anh
CNRS cũng từng đề cập đến vấn đề này:
http://www2.cnrs.fr/presse/thema/750.htm
Và một thượng nghị sĩ đã lập báo cáo, đề xuất thiết lập hệ thống cảnh báo sóng thần cho bờ biển Đại Tây Dương:
http://www.sudouest.fr/2011/03/20/un-systeme-d-alerte-au-tsunami-pour-l-atlantique-347951-5010.php
Nếu thực sự các máy bơm và tổ máy phát điện tại nhà máy Blayais vẫn dễ bị ngập nước, chúng ta phải lo lắng thật sự, và cần tìm cách thông báo cho hàng xóm.
Chúc bạn một ngày tốt lành
Pascall
Cần phải tuyệt đối thuyết phục Claude Allègre, cựu bộ trưởng và chuyên gia về địa động lực học mảng kiến tạo, người nói rằng Pháp không chịu ảnh hưởng của động đất, hãy tìm hiểu kỹ hơn.
Từ năm 1700, 34 trận sóng thần xảy ra dọc bờ biển Pháp. Không ít hơn 34 trận sóng thần đã xảy ra dọc theo các bờ biển đại lục của Pháp kể từ thế kỷ XVIII, trong đó có 22 trận ở Địa Trung Hải, 4 trận ở Đại Tây Dương và 8 trận ở Biển Bắc. Tại Pháp hải ngoại, người ta ghi nhận thêm 28 trận. Đây là danh sách đầy đủ nhất cho đến nay. Nó được thực hiện bởi Jérôme Lambert và Monique Terrier thuộc Văn phòng Nghiên cứu Địa chất và Khoáng sản (BRGM). "Danh mục này sẽ tiếp tục được bổ sung trong những năm tới", Jérôme Lambert, một chuyên gia địa vật lý và nhà sử học, khẳng định.
Trang web trình bày các trận sóng thần được thiết kế rất tốt, đi kèm với các tài liệu giúp xác định những đợt sóng lớn đã tràn qua bờ biển nước ta. Hầu hết là các bài báo từ báo chí hoặc lời kể của nhân chứng, sẽ làm hài lòng những người yêu thích lịch sử địa phương. "Đây là một công cụ nhằm thu hút sự chú ý của công chúng về nguy cơ sóng thần có thể xảy ra tại các bờ biển Pháp. Việc xây dựng danh mục này đã giúp chúng tôi phát hiện ra những trận sóng thần chưa từng được biết đến dọc theo bờ biển Địa Trung Hải từ Marseille đến Perpignan", hai nhà nghiên cứu nhấn mạnh trong số mới nhất của tạp chí Natural Hazards and Earth System Sciences, nơi họ giới thiệu "thành quả" của mình.
Từ "raz-de-marée" đến "tsunami": Các nghiên cứu đầu tiên tại lãnh thổ Pháp chỉ bắt đầu sau trận sóng thần ở Sumatra vào tháng 12 năm 2004. Sóng thần chết chóc từ Nhật Bản ngày 11 tháng 3 vừa qua sẽ thúc đẩy các nghiên cứu này tiếp tục. Một dự án nghiên cứu mang tên Maremoti hiện đang được triển khai để giải quyết vấn đề này. Thực tế, Cơ quan An toàn Năng lượng Hạt nhân (ASN) đã quyết định đánh giá lại nguy cơ ngập lụt mà năm nhà máy điện hạt nhân EDF nằm ven biển có thể phải đối mặt: Blayais (Gironde), Flamanville (Manche), Paluel và Penly (Seine-Maritime), Gravelines (Nord).
Thuật ngữ "tsunami" mới được các nhà khoa học châu Âu chấp nhận vào năm 1960, sau trận động đất cường độ 9,5 ở Chile khiến hơn 5.000 người thiệt mạng. "Trước đó, người ta chỉ nói đến 'raz-de-marée'", Jérôme Lambert giải thích, người đã phải rất vất vả để phân biệt giữa sóng thần thật và giả (bão, lốc xoáy...).
"Pháp đại lục không có núi lửa hoạt động hay các đứt gãy địa chấn lớn. Bờ biển của chúng tôi dễ bị tổn thương hơn trước các hiện tượng thời tiết cực đoan", Jérôme Lambert nhấn mạnh.
Mỗi 5.000 năm: Những chuyện phức tạp. Ví dụ, nhiều (nhỏ) đợt sóng đã được ghi nhận tại cảng Cherbourg từ năm 1725 đến năm 1850, nhưng nguồn gốc của chúng vẫn chưa được giải thích rõ.
Thiếu động đất, Pháp vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi sạt lở vách đá hoặc tệ hơn là sụp đổ đáy biển như vụ sụp đổ Storegga cách đây tám ngàn năm, khi khoảng 300 km bờ biển Na Uy đã chìm xuống biển. "Chúng tôi nghi ngờ rằng những sự kiện lớn như vậy từng xảy ra và sẽ tiếp tục xảy ra trong tương lai."
"Liệu chúng ta có thể phòng ngừa được nếu các sự kiện này xảy ra mỗi năm 5.000 lần?" – Alexandre Sahal, trường Đại học Paris-I, đặt câu hỏi.
Câu hỏi khác:
- Nhà máy điện Blayais hoạt động bằng nhiên liệu MOX, đúng không? Nhiên liệu mới này gồm 93% urani-238 (không phân hạch), và 7% plutoni, có thể phân hạch. Nhà máy điện dùng MOX vì vậy thực tế đang vận hành bằng plutoni chứ không phải urani. Đây là một thay đổi lớn. Tại sao hiện nay lại thực hiện thay đổi này, trong đó 20% nhà máy điện của chúng ta chuyển từ nhiên liệu urani giàu 3% sang loại nhiên liệu khác chứa plutoni? Liệu có phải vì lý do "kinh tế", bởi vì các cơ sở tại La Hague rất hiệu quả trong việc xử lý hóa học, rẻ hơn để tách plutoni – trước đây được xem như vũ khí hạt nhân hoặc chất thải? Trong các nhà máy điện dùng MOX, chính plutoni tạo ra năng lượng thông qua phản ứng phân hạch. Vì lõi được làm mát bằng nước, nước đóng vai trò điều hòa, làm chậm neutron, nên các nhà máy hiện tại không thể vận hành như máy sản xuất plutoni (surgénérateurs), do urani-238 trong hỗn hợp hấp thụ neutron và chuyển hóa thành plutoni-239. Việc vận hành bằng MOX liệu có phải là tiền thân cho việc chuyển sang các máy sản xuất plutoni sau này? Liệu MOX (oxyd hỗn hợp: hỗn hợp urani-238 và plutoni-239) có phải là dạng nhiên liệu cho các máy sản xuất plutoni tương lai, mà hiện nay vẫn đang bị đình trệ? Trước khi nói đến máy sản xuất plutoni, nơi chất điều hòa là natri – một chất cực kỳ nguy hiểm, tự bốc cháy khi tiếp xúc với không khí và nổ khi gặp nước – thì việc sử dụng MOX này có phải là một bước chuyển nhẹ nhàng, chuẩn bị cho việc chuyển sang công nghệ máy sản xuất plutoni không?
Nói ngắn gọn, EDF đang tìm cách tăng cường "an toàn" hay ưu tiên lợi nhuận, và sẵn sàng đáp ứng nhu cầu quân sự về plutoni chất lượng quân sự dù điều đó đe dọa an toàn của người dân Pháp?
http://www.mefeedia.com/watch/33642140
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tutm_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tuzj_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv1f_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv4d_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv6c_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tvfz_2hpl3_.html
Bản điều tra của Elise Lucet về các chất thải phóng xạ bị giấu kín khắp lãnh thổ Pháp. Phát sóng trên France 3 trong chương trình "Pièces à conviction" ngày 11 tháng 2 năm 2009.
Xem hoặc xem lại:
Scandal của nước Pháp bị nhiễm độc.
hoặc
MOX là chìa khóa cho mọi thứ.
Tôi như các bạn. Tôi khám phá từng chút một và truyền tải thông tin, trong hành trình dài về sự ngu ngốc và vô trách nhiệm mang tính tội phạm. Và bạn sẽ học được nhiều điều thú vị.
Từ sau chiến tranh, theo mong muốn của de Gaulle, năng lượng hạt nhân Pháp đã được đặt dưới dấu ấn của các ứng dụng quân sự. Phải có "bom hạt nhân riêng", "tên lửa riêng" và "tàu ngầm hạt nhân riêng" để nước Pháp gia nhập hàng ngũ các cường quốc lớn...

Tại địa chỉ sau, bạn sẽ tìm thấy trích đoạn từ một cuốn sách mô tả chính sách hạt nhân của Pháp, bản tiếng Pháp được xuất bản năm 1988 bởi nhà xuất bản l'Harmattan
Tiếp theo:
Bạn có thể đọc trang 45, nơi ghi rõ lớp bao phủ giàu của máy sản xuất plutoni Phoenix ở Marcoule cung cấp plutoni chất lượng quân sự. Nó sản xuất từ 75 đến 100 kg plutoni mỗi năm. Máy sản xuất plutoni Phoenix được tích hợp vào chương trình hạt nhân quân sự của Pháp, được che giấu dưới hình thức chương trình dân dụng. Từ khi kết thúc chiến tranh thế giới thứ hai, quân đội mới là người dẫn đầu, bất chấp hoàn toàn tính mạng con người.

Bạn vẫn có thể mua bản in cuốn sách này nếu còn chút ảo tưởng nào. Nhưng quay lại vấn đề MOX. Có thể đọc được rằng đây là hỗn hợp oxit urani và oxit plutoni.
Người ta có thể nghĩ rằng nhiên liệu mới này (Fukushima đã làm chúng ta biết đến sự tồn tại của nó, vì lò số 3 ở Nhật Bản được nạp bằng loại nhiên liệu này, do Pháp sản xuất) là một dạng biến thể của nhiên liệu truyền thống dựa trên urani-235 ở mức x%, "được pha thêm plutoni".
Không hề. MOX là hỗn hợp gồm 93% urani-238 và 7% plutoni-239!
Chúng ta đang đối diện với một thay đổi chất lượng radical: hoạt động của các "lò phản ứng mới" sử dụng phân hạch plutoni-239 thay vì urani-235. Tại sao lại có sự thay đổi này?
Có hai lý do.
-
Pháp sở hữu một lượng lớn plutoni từ nhiều nguồn khác nhau, được sản xuất bởi các lò phản ứng, trong đó có plutoni chất lượng quân sự, hiện đang tồn trữ quá mức.
-
Pháp đã tiến hành thu hồi plutoni có trong các thanh nhiên liệu đã sử dụng, xuất phát từ chính các lò phản ứng của mình và cả từ các nước láng giềng gửi đến, bằng cả đoàn tàu chở đầy. Việc thu hồi này được thực hiện tại nhà máy tái chế La Hague.
-
Người Pháp "rất tiên phong" trong lĩnh vực tách plutoni bằng phương pháp hóa học, như chúng tôi được "bạn bè AREVA", một công ty tư nhân, giải thích.
Và đây là tài liệu hai trang của AREVA:

Hãy phóng to trang thứ hai. Bạn sẽ đọc được:

"Batch" bằng tiếng Anh có nghĩa là "lô". Đây là... lò nướng bánh của quỷ. Mỗi "bánh nhỏ" plutoni tương đương 3 kg.
Với mật độ 19 gram/cm³, điều này tương ứng với một khối lập phương cạnh 5,4 cm. Khối lượng tới hạn của plutoni là 8 kg, với ba "bánh nhỏ", bạn đã có đủ để làm một quả bom A. Mỗi lô sản xuất được đủ để làm 200 quả bom nguyên tử.
Thế giới kỳ diệu của năng lượng điện (tài liệu AREVA) – Bạn sẽ nhận thấy rằng trong các hệ thống này không có chỗ cho chất thải
28 tháng 4 năm 2011: Sau khi xử lý phần đầu tiên và kết thúc bằng một câu nói đùa, hãy tóm tắt.
Năng lượng hạt nhân ở Pháp ra đời từ giấc mơ vĩ đại của một tướng quân, người mà sự tàn nhẫn và mưu mô đã không còn phải chứng minh. Dưới bàn tay sắt của ông, nước Pháp đã sở hữu vũ khí hạt nhân, xây dựng các tàu ngầm hạt nhân (để răn đe ai, giờ đây, người ngoài hành tinh?). Tất cả các hoạt động này đều được thực hiện một cách hoàn toàn coi thường đời sống dân thường, cả người Pháp lẫn người nước ngoài, bao gồm cả người dân thuộc địa Bắc Phi và Polynésia.
http://www.mefeedia.com/watch/33642140
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tutm_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tuzj_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv1f_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv4d_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tv6c_2hpl3_.html
http://www.wat.tv/video/uranium-scandale-france-contaminee-1tvfz_2hpl3_.html
về vấn đề lưu trữ ngầm, các sản phẩm phụ từ quá trình xử lý quặng urani có sẵn trên lãnh thổ Pháp, hãy tham khảo hoặc xem lại cuộc điều tra do nhà báo Evelyne Lucet thực hiện:
Pháp bị nhiễm độc
de Gaulle đã thử vũ khí Pháp tại sa mạc Sahara, và sau đó ở Polynésia, làm hủy hoại hoàn toàn khu vực thiên đường này. Khi nào có thời gian, tôi sẽ giải thích tất cả điều đó cho bạn. Ban đầu, vì đào trong đá vôi tạo thành từ tích tụ san hô dễ hơn, nên các vụ nổ ngầm đầu tiên được thực hiện ở đó.
Một ngày nọ, sụt lún đất làm bong ra một mảng đá vôi khổng lồ, gây ra sóng thần, được cảm nhận tại các đảo lân cận. Dù "các nghiên cứu đã cho thấy rằng...".
Vì vậy, các kỹ sư đã xây dựng các nền tảng chống sóng thần, nơi họ sẽ đứng khi bắn thử. Tôi sẽ phải quét cuốn sách "Les Atolls de la Bombe" và đăng file PDF lên mạng, một cuốn sách được Christian Nazet, kỹ sư quân sự, cựu trưởng bộ phận đo lường tại đảo, cho mượn.
Bạn sẽ thấy biển tiền mà chúng ta đã chi tiêu để tướng quân có được "bom nhỏ" của mình.
Tôi quay lại vấn đề thiết yếu về MOX, vốn hoàn toàn bị bỏ qua ở Pháp. Hãy tự mình điều tra. Hỏi xung quanh bạn MOX là gì. Phần lớn người dân không biết. Ngay cả tôi, tôi cũng chỉ mới nghe đến nó khi xảy ra thảm họa Fukushima, khi biết rằng lò số 3 sẽ được nạp bằng "nhiên liệu mới", do Pháp cung cấp. Trọng tâm trong MOX là tái sử dụng plutoni được sản xuất trong các lò phản ứng thông thường và thu hồi từ chất thải nhận từ nước ngoài tại nhà máy tái chế La Hague.
**
http://www.world-nuclear-news.org/RS_Browns_Ferry_hit_by_major_storms_2804112.html
**
Hãy hiểu rõ một điều: Nhà máy tái chế La Hague không được thiết kế để "tái chế chất thải", mà để thu hồi 1% plutoni tạo ra từ phản ứng phân hạch trong lò và chuyển đổi urani-238. Quy trình thu hồi này trực tiếp xuất phát từ kỹ thuật quân sự dùng để tách plutoni cho mục đích quân sự từ các lớp bao phủ giàu của các lò phản ứng plutoni.
Người dân thường chỉ cải tiến kỹ thuật này.
Trước đây, quân đội tách plutoni từ lớp bao phủ giàu làm bằng urani-238 bị bắn phá bằng neutron. Công việc lúc đó là tách "hạt tốt ra khỏi rơm", tức là tách plutoni khỏi urani-238 còn lại. Tới mức, với một chút kiên nhẫn, toàn bộ urani-238 có thể chuyển hóa thành plutoni.
Tại La Hague, "người dân" hiện nay biết cách tách plutoni, đồng thời loại bỏ hỗn hợp chất thải (không có trong hệ thống lớp bao phủ giàu) trong quá trình đó. Một lời nói về sơ đồ phản ứng plutoni.
Một neutron nhanh va chạm với hạt nhân urani-238 và tích hợp vào nó.

Bên cạnh ký hiệu nguyên tố, phía bên trái là hai chữ số. Số trên biểu thị tổng số nucleon (proton cộng neutron), số dưới là số proton (quyết định tính chất hóa học, vì các tính chất này phụ thuộc vào "vỏ electron", và số electron bằng số proton).
Từ đó suy ra rằng hạt nhân urani-238 chứa 238 – 92 = 146 neutron.
Sau khi bắt giữ, ta thu được một đồng vị urani có thêm một neutron, không ổn định và phân rã thành Neptunium qua phóng xạ beta trừ. Chu kỳ bán rã của urani-239 này là 23 phút. Phản ứng là:

Số trên không thay đổi. Vẫn có cùng số nucleon. Nhưng một neutron đã chuyển thành proton. Do đó, số proton tăng từ 92 lên 93. Quá trình này diễn ra bằng cách phát ra một electron (tích điện âm) và một "anti-neutrino" (chúng ta không quan tâm đến nó vì nó thoát ra xuyên qua bất kỳ vật chất nào).
Neptunium này không ổn định và sẽ chuyển hóa thành plutoni-239 trong hai ngày, vẫn bằng cách chuyển một neutron thành proton trong hạt nhân, đồng thời phát ra electron và antineutrino. Phản ứng là:
Số lượng nucleon không thay đổi, nhưng số lượng proton tăng từ 93 lên 94. Do đó, tính chất hóa học của plutonium-239 khác với uranium-238. Chính điều này sẽ cho phép phân tách hóa học, hoàn toàn khác biệt với việc phân tách các đồng vị uranium-238 và uranium-235, vốn phải được thực hiện bằng cách quay tốc độ cao, thông qua việc xử lý các florua uranium UF6. Chúng ta không thể thực hiện bằng phương pháp hóa học vì hai đồng vị uranium này hoàn toàn giống nhau về mặt hóa học. Tương tự như ba đồng vị hydro: nhẹ, deuterium và tritium, dù có lần lượt 1, 2 và 3 nucleon, nhưng chúng cũng hoàn toàn giống nhau về mặt hóa học.
Ranh giới giữa năng lượng hạt nhân dân dụng và năng lượng hạt nhân quân sự luôn không tồn tại. Do đó, các "dân dụng" đã phát triển các kỹ thuật thu hồi plutonium quy mô công nghiệp, không chỉ trong các "vỏ bọc" mà còn trong các chất thải được cung cấp bởi các nước láng giềng, có thành phần gồm 97% uranium-238, 1% uranium-235 "không được tiêu thụ", 1% plutonium "sản xuất" cùng các chất thải khác từ phản ứng phân hạch của các hạt nhân uranium.
Bằng cách thu hồi plutonium, AREVA sản xuất "nhiên liệu" từ "tro" của các lò phản ứng ở nước láng giềng. Với phương pháp hóa học, chúng ta có được plutonium có độ tinh khiết cao, có thể hoàn toàn được sử dụng để chế tạo bom. Tuy nhiên, plutonium này "được pha loãng" một cách cẩn trọng trong uranium-238 "đã được pha loãng", được sản xuất từ việc làm giàu đồng vị uranium thông qua phương pháp quay tốc độ cao. Nồng độ plutonium trong MOX hiện tại (mà chúng ta đã bán cho người Nhật) là 7%, nhưng sẽ tăng lên 11% trong trường hợp của các EPR tương lai (European pressurized reactors), có thể chiếm tới 100% tải trọng.
Nhận xét đầu tiên: Chúng ta đã chuyển từ các lò phản ứng hoạt động bằng uranium sang các lò phản ứng hoạt động bằng plutonium mà không nhận ra hoặc không được thông báo, và điều này vô cùng nguy hiểm.
Nhận xét thứ hai: Kỹ thuật thu hồi plutonium bằng phương pháp hóa học có thể dễ dàng được áp dụng cho MOX. Bán MOX cho bất kỳ ai muốn, Pháp đang thực hiện việc phân phối hoàn toàn không có trách nhiệm về vật liệu phân hạch, có thể được sử dụng để chế tạo bom.
Chúng ta đang lo lắng rất nhiều vì người Iran đang phát triển một chương trình làm giàu đồng vị bằng phương pháp quay tốc độ cao. Tuy nhiên, người Pháp đang cung cấp cho tất cả các quốc gia trên thế giới mua nó, một nhiên liệu hạt nhân mà plutonium trong đó có thể được chiết xuất bằng phương pháp hóa học. Dù có một số kỹ năng "mà Pháp rất giỏi", nhưng cuối cùng nó sẽ trở nên phổ biến trên toàn thế giới.
Nhận xét thứ ba: Ý tưởng tuyệt vời của người Pháp là thiết kế lò phản ứng nạp nhiên liệu plutonium (Phoenix, Super phoenix), tức là một lò phản ứng hoạt động bằng MOX, với chất làm mát không làm chậm neutron, điều này cho phép tái sản xuất plutonium từ "chất pha loãng" là uranium-238, biến đổi thông qua các phản ứng ở trên (không cần "vỏ bọc" giàu). Để không làm chậm neutron phân hạch và cho phép "tăng cường" này, chúng ta phải từ bỏ nước nhẹ làm chất làm mát (làm chậm neutron) và sử dụng natri (tự bốc cháy trong không khí, nổ nếu tiếp xúc với nước). Chất làm mát này sau đó lưu thông trong lò ở 550°C, so với 300°C của nước áp lực, một chất có thể bốc hơi ở 880°C. Nhược điểm.
Trong tất cả các dự án này, không ai, hoặc chưa từng, đặt ra bất kỳ vấn đề nào:
- Nguy hiểm nội tại - Các chất thải - Chi phí tháo dỡ. Đó chỉ là điên rồ. Chỉ đến khi thảm họa Fukushima xảy ra, vấn đề về nguy hiểm mới trở lại bàn luận.
Các người Pháp, CEA, AREVA, v.v. đều bị xáo trộn bởi tin xấu này. Mọi thứ đang hoạt động rất tốt. Thực tế, có nhiều khía cạnh trong việc chuyển đổi sang các lò phản ứng thế hệ thứ ba và thứ tư.
Sự chuyển đổi này thể hiện sự hợp tác sâu sắc giữa khu vực dân dụng và khu vực quân sự, trên nền tảng hoàn toàn thiếu trách nhiệm.
Kỹ thuật thu hồi plutonium tại La Hague chỉ là một sự thích nghi cho mục đích dân dụng của các kỹ thuật được sử dụng bởi quân đội.
Trong quá trình này, các lò phản ứng nạp nhiên liệu sản xuất plutonium chất lượng quân sự.
Năng lượng hạt nhân Pháp đã được tư nhân hóa, vì vậy điều duy nhất mà họ quan tâm là lợi nhuận và doanh thu từ xuất khẩu (xây dựng lò phản ứng ở nước ngoài, chuyển giao công nghệ, bán plutonium "được pha loãng tạm thời trong uranium-238 dưới dạng MOX").
Khi các quốc gia không có công nghệ làm giàu bằng máy ly tâm, ít nhiều rõ ràng, họ có thể được cung cấp uranium với 3% uranium-235 để họ chơi đùa với một lò phản ứng "dân dụng", hứa rằng họ sẽ không sử dụng nó như một lò phản ứng sản xuất plutonium. Tuy nhiên, nếu chúng ta bán MOX cho họ, thì việc phân tán vật liệu phân hạch, có thể được sử dụng cho mục đích quân sự, sẽ trở nên toàn cầu. Đặc biệt nhờ vào chính sách thương mại của năng lượng hạt nhân Pháp, chúng ta đang chứng kiến sự phổ biến của việc phân tán này. Đó thực sự là tự tử, hướng dẫn sử dụng. Hãy chuyển sang EPR, European Pressurized Reactor, biểu tượng của kỹ thuật của người Pháp trong lĩnh vực lò phản ứng nước áp lực. Đây là "những lò phản ứng mới", được thiết kế để thay thế "những lò cũ, đã hết thời gian sử dụng sau 30 năm phục vụ trung thực và tận tụy". Chi tiết nhỏ: Chúng ta không biết cách tháo dỡ các lò phản ứng này khi hết thời gian sử dụng, cũng như không biết cách tháo dỡ EPR. AREVA chỉ tập trung vào lợi nhuận kỳ vọng. Với những "kẻ khổng lồ" (1600 MW điện), chúng ta có thể sản xuất thêm 22% điện. Chi phí: 6 tỷ euro. Quản lý chất thải: không có giải pháp, chúng ta sẽ xem xét "sau này". Chi phí tháo dỡ tương lai: cùng lý do, cùng hình phạt.
Trước khi đặt câu hỏi "nên rời bỏ năng lượng hạt nhân không?", chúng ta có thể đặt câu hỏi tiền đề:
- Liệu có nên từ bỏ ngay lập tức việc sử dụng nguy hiểm này, hoạt động bằng plutonium thay vì uranium không?
Câu trả lời tức thì từ các nhà độc tài hạt nhân vô trách nhiệm:
- Không thể. Chúng ta sẽ làm gì với nhà máy ở La Hague? Trước đây, chúng ta mua quặng uranium từ châu Phi và làm giàu tại Tricastin. Nhưng Tricastin sắp hết thời gian sử dụng. Chúng ta đã tìm ra cách này, với La Hague, để sản xuất nhiên liệu của chúng ta bằng cách thu hồi plutonium có trong chất thải của các nước khác.
- Nhưng điều này dẫn đến việc hoạt động bằng plutonium. Nó trở nên cực kỳ nguy hiểm và dẫn đến việc phân tán không kiểm soát được vật liệu phân hạch có thể biến thành bom?
- Đúng vậy, nhưng nó có lợi hơn. Nếu không, chúng ta sẽ làm gì? Đóng cửa La Hague? Sau đó, chúng ta sẽ làm gì với nhân viên? Ngoài ra, bạn không muốn triển khai các lò phản ứng nạp nhiên liệu, vì lý do rằng với natri và khối lượng plutonium dưới đó, nó sẽ nguy hiểm. Tuy nhiên, chúng ta có thể tái sản xuất nhiên liệu từ kho dự trữ uranium "đã pha loãng" khổng lồ của chúng ta, được sản xuất từ 50 năm làm giàu quặng, mà chúng ta không biết làm gì khác ngoài việc làm đạn, nhưng điều đó vẫn còn giới hạn. Một giải pháp trung gian là xây dựng các EPR - Có gì khác biệt giữa các lò phản ứng nước áp lực truyền thống?
- Chúng lớn hơn, mạnh hơn. Chúng ta có thể sản xuất nhiều điện hơn nhờ vào hiệu ứng quy mô. Và chúng tôi đã dự kiến thêm một vỏ bọc bổ sung, cùng với hệ thống thu hồi chất lỏng nóng chảy, ở dưới, trong trường hợp lõi nóng chảy và vượt qua vỏ, để tránh "chứng bệnh Trung Quốc".
- Điều đó không thực sự an tâm, cái gì của bạn? Và bạn vẫn tiếp tục ở dưới nước như bình thường.
- Nhưng nó tạo ra việc làm, và chúng ta có thể xuất khẩu, sản xuất ở nước ngoài. Ví dụ, nó đã gần như là một điều may mắn khi chúng ta bán cho Gaddafi khi ông đến Elysée. Và chúng ta bán MOX. Đó là một thị trường rất tiềm năng. Nó cải thiện cán cân thanh toán của chúng ta, phải không?
- Trong toàn bộ quá trình này, chúng ta sẽ làm gì với các lò phản ứng cũ, đã hết thời gian sử dụng?
- Tôi không biết...
- Và những lò phản ứng mới này, chúng ta sẽ làm gì với chất thải của chúng?
- Chúng tôi sẽ xử lý giống như cách chúng tôi đã xử lý các chất thải của các lò phản ứng trước đó.
- Bạn muốn nói rằng chúng tôi ... sẽ lưu trữ chúng?
- Chúng tôi sẽ tìm ra một giải pháp. Các nghiên cứu cho thấy rằng trong đất sét ...
- Nhưng những lò phản ứng mới này, những EPR, chúng ta sẽ phải tháo dỡ chúng. Bạn đã tính toán bao nhiêu chi phí?
- Chúng tôi sẽ để lại khoản nợ này cho thế hệ tiếp theo.
Tôi quay lại ý tưởng cuối cùng của DCNS, bộ phận xây dựng tàu thuyền và tàu ngầm, đó là bán các lò phản ứng hạt nhân tàu ngầm, được đóng gói như một món quà, được ngâm ở độ sâu 100 mét gần bờ biển, nơi mà thiết bị này có thể cung cấp điện cho 100.000 hộ gia đình của một thành phố ven biển nhỏ. Một khu vực mà theo các nghiên cứu do công ty thực hiện, có nhu cầu 200 đơn vị. Vì vậy, đây là một thị trường tiềm năng khác.
Vận chuyển một đơn vị Flexblue. Đây là loại tàu được thiết kế để đưa các nền tảng dầu ngoài khơi đến vị trí. Cùng một chiếc, được ngâm gần bờ biển. Đối với những người cố gắng phản đối dự án, DCNS trả lời:
- Ngành công nghiệp đóng tàu Pháp, cả quân sự lẫn dân dụng, đang trong tình trạng khủng hoảng. Cạnh tranh quốc tế, đặc biệt là từ châu Á, quá mạnh. Ở đây, với các đơn vị Flexblue, chúng tôi sẽ dẫn đầu, cạnh tranh. Chúng tôi có thể xuất khẩu nhiều nhất.
- Nhưng liệu điều này có nguy hiểm không?
- Không có rủi ro nào là bằng không. Và nếu chúng ta không bắt đầu dự án này, chúng ta sẽ phải sa thải.
Liệu người dân có cuối cùng nhận ra rằng thế giới nguyên tử, trên toàn thế giới, đặc biệt là ở Pháp, chỉ còn là một cuộc chạy nước rút tự sát, nơi mà chi phí được đẩy sang thế hệ tiếp theo, và họ sẽ thừa kế các chất thải không thể xử lý?
Đó là sự vô trách nhiệm tuyệt đối. Đừng nghĩ rằng những người điều khiển các dự án này suy nghĩ, hoặc bị điều khiển bởi một tổ chức bí mật cực kỳ mưu mô.
Những người tìm kiếm lợi nhuận chỉ có một khả năng phi thường để thuyết phục bản thân rằng hành động của họ phù hợp với lợi ích chung.
.
| 30 tháng 4 năm 2011: | Tôi đã đưa vào trang dành riêng cho thảm họa Fukushima, điều gì đã xảy ra vào ngày 28 tháng 4 năm 2011 ở Alabama, bị tấn công bởi một cơn lốc xoáy (đường kính 1 km, gió quay với tốc độ hơn 300 km/h, 220 người chết, 1700 người bị thương). | L | 'cung cấp điện cho hệ thống bơm của nhà máy điện hạt nhân Browns Ferry đã bị phá vỡ. Hệ thống phải chuyển sang nguồn điện dự phòng, sử dụng máy phát điện. | C | omme le faisait remarquer un lecteur, Frédéric Requin, cette tornade soulève à nouveau | la dangerosité des installations nucléaires vis à vis de catstrophes naturelles. | Au Blayais, ouragan "imprévu". A Fukushima tsunami d'une intensité "imprévue". Imaginez que "de manière imprévue" une telle tornade "comme on en avait jamais vue, dit Obama" passe droit dans une centrale nucléaire, arrache le plafond d'une salle-piscine, aspire l'eau et les assemblages combustibles et les éparpille sur des centaines de kilomètres carrés, après les avoir pulvérisés. ...... | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | |
Nơi đây là xác con thỏ: "Đây là nơi xác con thỏ nằm". Đúng vậy, người ta phải chi tiêu, một cách tối đa, hàng chục tỷ đô la, euro, rúp, yên, huan, v.v., ở khắp mọi nơi. Tiến hành các công trình khổng lồ trên quy mô toàn cầu, có trình độ kỹ thuật thấp, mà tất cả các quốc gia, ngay cả những nước còn thiếu phát triển về mặt công nghệ, cũng có thể hưởng lợi. Một chính sách sẽ xóa bỏ các vấn đề việc làm, xóa nhòa sự phụ thuộc vào các kỹ năng khoa học và kỹ thuật. Nhưng một chính sách sẽ khiến lợi nhuận ngắn hạn trở nên đáng ngờ và do đó chỉ có thể được thúc đẩy bởi các chính quyền nhà nước, thông qua một tập hợp các công ty quốc hữu hóa.
Chi phí? Tương đương, trên quy mô toàn cầu, một cuộc chiến tranh thế giới thứ ba.
- Nhưng phải chọn lựa. Hiện tại, con người đang chơi với tương lai của chính họ và con cái họ.*
Thông báo của Chernobyl không đủ. Đây là thông báo của Fukushima. Liệu điều này có đủ không? Không phải là không thể. Người Mỹ đã tiếp tục thử nghiệm hạt nhân trên không trung cho đến khi họ phát hiện ra cesium 137 trong các bữa salad của họ. Sau đó họ chuyển sang thử nghiệm dưới mặt đất. Ở đó, họ bắt đầu tìm thấy nó ở California, "sản phẩm của Nhật Bản". Và với sự thiếu năng lực và tiết kiệm của TEPCO, có rất ít khả năng điều này sẽ dừng lại.
Chúng ta chuyển sang đoạn "cái túi đầy ắp".
Các nhà máy điện hạt nhân luôn được đặt tại các khu dân cư. Nhà máy Blayais đã được sự chấp thuận của cộng đồng Braus & Saint Louis, 1400 cư dân, để đặt nhà máy. Vào thời điểm đó, năm 1973, theo ông thị trưởng, chủ quán rượu của thị trấn, chỉ có 2% hộ gia đình được trang bị hệ thống vệ sinh. Bây giờ, chính quyền địa phương không biết phải làm gì với tiền của họ. EDF trả 60 triệu euro cho các cộng đồng lân cận, theo thuế nghề nghiệp.
Điều này tương đương 1500 euro cho mỗi người dân, cho cộng đồng Braud Saint Louis, có thể chi trả cho 60 nhân viên chính quyền.

- Tất cả những thiết bị thể thao này, là nhờ có nhà máy

- Sân vận động, ba sân quần vợt ....

-
Bể bơi...
-
Với các khoản lương, bể bơi này gây thua lỗ 1000 euro mỗi ngày.

- Sân trượt ván được trả tiền bởi nhà máy? Thật tuyệt!
Do đó, hội đồng thành phố đã quyết định đưa nhà máy vào biểu trưng của thành phố, bên trái của củ hành.

Như có thể thấy, chương trình điều tra do đội Complément d'Enquête thực hiện đã trình bày trước mắt chúng ta những vấn đề chính. Vẫn còn một số vấn đề cần giải quyết: vấn đề tháo dỡ các nhà máy điện hạt nhân đã hết hạn và vấn đề rác thải. Trong cả hai trường hợp, chúng ta sẽ thấy rằng các nhà làm chính sách hạt nhân không có bất kỳ giải pháp nào đáng tin cậy.
Tiếp theo, đạo diễn Benoît Duquesne phỏng vấn Dominique Minière, người phụ trách toàn bộ điện hạt nhân của Pháp.

Dominique Minière, giám đốc sản xuất điện hạt nhân tại EDF

Đầu tư vào việc xây dựng các nhà máy, không kể các nghiên cứu: 58 x 5 = 290 tỷ euro
Trong số các con số do Duquesne đưa ra, một trong những con số quan trọng nhất là tuổi trung bình của các nhà máy điện hạt nhân Pháp: 25 năm. Đối với năng lượng hạt nhân, Pháp phải "từ bỏ hoặc tăng cường đầu tư". Cuộc tranh luận giữa Duquesne và Minière rất thú vị. Không còn là một người thứ ba như Etienne Dutheil, người dường như luôn tự hỏi "liệu mình có đưa ra câu trả lời đúng, làm hài lòng các sếp của mình không?", bởi vì đây là mối quan tâm trung tâm của ông kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, sự phục tùng của ông giải thích cho sự thăng tiến của ông.
Có những người tranh giành một vị trí. Sau khi đạt được mục tiêu, toàn bộ năng lượng được tập trung để duy trì vị trí (hoặc tiến lên một cấp độ cao hơn nếu có thể). Cũng như không có chỗ nào trong đầu của Etienne Dutheil cho bất kỳ suy nghĩ nào, cũng không có chỗ nào trong đầu của Minière.
Khi con người đạt đến một cấp độ nhất định của quyền lực, ta có thể muốn, như Einstein đã nói về các sĩ quan quân đội, hỏi liệu một bộ não có còn cần thiết cho những con người như vậy hay không, và liệu một tủy sống, động cơ hành động phản xạ, có đủ để làm việc không.
Đưa Dutheil suy nghĩ về tính hợp lý của năng lượng hạt nhân giống như cố gắng khiến một mục sư nông thôn suy nghĩ về tính phổ quát của niềm tin tôn giáo của ông. (Điều này khiến tôi nhớ lại một cuộc trò chuyện tôi đã có trên tàu, với một tu sĩ trẻ đầy đức tin, người tôi đã hỏi thẳng "theo anh, Chúa Giêsu có phải là hợp tử với loài người không?", một câu hỏi đã làm cho anh chàng tốt bụng này bối rối).
Nhưng làm cho Minière bối rối là điều không thể. Người đàn ông này là một khối bê tông, một tinh thể đơn của tham vọng. Ông đã thành công trong việc xây dựng một hệ thống suy nghĩ trong đó ông nhầm lẫn lợi ích cá nhân của mình với lợi ích chung. Sự hòa quyện đã trở nên hoàn toàn. Ở ông, không phải trái tim đã tan chảy, mà là não (hoặc ... cả hai).
Duquesne hỏi Minière trong sân trường của một nhà máy điện hạt nhân, tức là trong một trong những thánh đường của nguyên tử, như thể hỏi một giám mục trong lãnh địa của ông. Các câu hỏi của Duquesne khiến Minière lạnh lùng như một khối đá, bê tông. Ông nghĩ "tại sao những kẻ ngốc Nhật Bản lại đến đây gây rối với thảm họa ngớ ngẩn của họ? Trong khi kinh doanh của chúng tôi đang diễn ra tốt nhất."
Đây sẽ là lần duy nhất thảm họa Fukushima được đề cập trong chương trình. Minière sẽ lảng tránh câu hỏi bằng cách nói một sự thật ngược:
- Nguyên nhân chính của thảm họa Fukushima là sóng thần.
Giả, hãy xem bức ảnh này, được chụp gần bến cảng.
Vết nứt có thể nhìn thấy trên bề mặt gần đơn vị 2 tại Fukushima
Hãy hình dung sức mạnh của một trận động đất, coi thường mọi thành tựu nhân tạo "cứng". Những thứ duy nhất có thể chịu đựng là các công trình "mềm", có khả năng hấp thụ và giải phóng năng lượng một cách không phá hủy. Và ở đây, người Nhật rất đi đầu (với các tòa nhà mới, rõ ràng). Họ cố gắng để các tòa nhà 35 tầng không bị gãy trong trận động đất bằng cách đặt chúng trên các khối cao su, giống như "các khối hình trụ". Đây là bài học từ trận động đất Kobe năm 1995, cường độ 7,2, tức là yếu hơn 80 lần so với trận động đất Fukushima (cường độ 9).

Vị trí Kobe, xa các khu vực nơi các mảng kiến tạo chồng chéo

Hiệu ứng của trận động đất Kobe đối với một tòa nhà không có biện pháp bảo vệ chống động đất
Tất cả dường như các nhà làm chính sách hạt nhân (cũng là các nhà làm giàu) Nhật Bản đã xem xét rằng động đất chỉ ảnh hưởng đến các tòa nhà dân dụng, do đó bây giờ các tòa nhà được thiết kế để đặt trên các cấu trúc mềm (nếu không, các chủ sở hữu sẽ không mua căn hộ).
Một giả thuyết khác: người Nhật, đã mua các lò phản ứng General Electric của Mỹ, đã tuân theo các bản vẽ của các cơ sở này một cách nguyên vẹn, không đặt bất kỳ câu hỏi nào. Thực tế, khi bạn xem tài liệu kỹ thuật dài của các lò phản ứng nước sôi, sản xuất tại Mỹ, mà tôi đã làm, trong số các sự cố có thể xảy ra, không có ghi chú nào về "trong trường hợp động đất".
Trong năng lượng hạt nhân Nhật Bản, họ vẫn còn giữ cấu trúc cứng cũ, trong đó là cấu trúc dễ bị tổn thương nhất trong trường hợp động đất. Chúng ta đã nghe một quan chức của Cơ quan An toàn Năng lượng Pháp (ASN) nói:
- Không nên quên rằng các lò phản ứng Fukushima được đặt trên các tấm bê tông dày 8 mét.
Ông muốn an ủi mọi người về khả năng "một khối chất lỏng nóng chảy" có thể tan chảy tấm bê tông và tiếp cận tầng nước ngầm.
Đứa ngốc này.
Khi một vết nứt xuất hiện trên bề mặt do động đất, đó chỉ là phần nổi của một vết nứt sâu hàng kilômét hoặc hàng chục kilômét dưới mặt đất. Có vẻ như trong đầu của quan chức ASN này, thiếu một ô "động đất". Khi các sự kiện xảy ra, không quan trọng là các tấm bê tông dày 2 mét, 8 mét hay 25 mét. Chúng sẽ bị nứt.
Tại Fukushima, có những thiệt hại do động đất, dưới dạng các vết nứt. Có thể, trong đầu của Minière, ô "động đất" cũng vắng bóng. Những yếu tố này có thể đã bị thiếu trong các khóa học của trường đại học danh giá mà ông ấy theo học.
Đây cũng là trường hợp trong đầu của người Nhật đã thiết kế toàn bộ các nhà máy Nhật Bản, dựa trên bê tông, với những bể chứa thanh nhiên liệu mới hoặc đã sử dụng nổi tiếng. Nếu hiện tại người Nhật đang phun nước liên tục vào các bể này, ngoài trời, là bởi vì chúng ... rò rỉ liên tục dọc theo các vết nứt khó xác định và bịt kín. Điều này làm lan rộng lượng nước khổng lồ, bị nhiễm phóng xạ rất mạnh, vào các tầng hầm, nơi nước được bơm và đặt vào các thùng chứa, chờ đợi ....
Đây là hình ảnh của người của TEPCO:
Người của TEPCO, đang làm việc tại khu vực Fukushima****
Khi phân tích lời nói của Minière, ta tìm thấy một câu khác, trong đó ông nói "người của TECO không phản ứng đủ nhanh". Duquesne đã không kịp phản ứng. Ông nên bắt lấy cơ hội và nói với ông ấy "theo ý anh, những người đó nên làm gì?".
Tôi đã truy cập trang của hãng tin Reuters để tìm kiếm lịch sử chính xác của các sự kiện.
Thứ Sáu ngày 11 tháng 3 lúc 14 giờ 46 trận động đất cường độ 9 xảy ra.
Ngay lập tức, tất cả các thanh điều khiển của tất cả các lò phản ứng đều được đưa vào và đặt vào lõi, dừng các phản ứng phân hạch.
Đây là một phản ứng tự động, được lập trình, được kích hoạt bởi hệ thống thủy lực, được kích hoạt bởi các cảm biến địa chấn, không cần can thiệp thủ công. Thao tác này có thể được thực hiện bằng các ắc quy dự phòng, vì động đất đã làm hư hại các cột điện, ngay lập tức cắt nguồn điện. Và điều này xảy ra trước khi sóng thần đến. Vẫn còn các bơm dự phòng, được lắp đặt trong tầng hầm, như quy tắc trong tất cả các nhà máy điện hạt nhân, bao gồm cả nhà máy Nogent-sur-Seine, nơi diễn ra cuộc phỏng vấn của Minière với Dusquesne.
Tại sao trong tầng hầm? Để ở gần lò phản ứng nhất, giảm chiều dài ống dẫn.
Người của TEPCO biết rằng một cơn sóng thần khổng lồ sẽ đổ xuống họ trong vài chục phút. Trước khi sóng đến, các bơm dự phòng có hoạt động không? Không chắc. Thực tế, có vẻ như tại nhà máy Fukushima, không có gì được thiết kế để chịu đựng một trận động đất. Nếu không, những cột điện đó, đã sụp đổ và gây gián đoạn nguồn điện, sẽ phải được đặt trên các giá đỡ đàn hồi. Một biện pháp dễ thực hiện, cho bất kỳ cường độ động đất nào.
Chỗ nào cong thì không gãy.
Ở trên, chúng tôi đã cho thấy một kỹ thuật viên của TEPCO đang chỉ ra một vết nứt chạy về phía một cái giếng. Hình ảnh sau đây cho thấy bên trong cái giếng đó, nơi các dây điện đi vào, đã chịu ảnh hưởng của một khối bê tông, rất rõ ràng.
Trong cái giếng bị nứt, các dây điện bị hư hỏng do khối bê tông rơi xuống
Người thiết kế nhà máy có tính đến sự dễ tổn thương của "hệ thần kinh của nhà máy" không? Cũng không chắc.
Ngay cả trước khi sóng thần ập đến, có thể các phòng điều khiển đã bị ngập tối tăm, các máy phát điện không khởi động, chỉ vì các thiệt hại do động đất.
Minière nói "họ nên phản ứng nhanh hơn". Làm gì? Vài chục phút sau động đất, nước biển tràn vào phòng động cơ và làm ngập các bể dầu, xâm nhập qua các lỗ thông gió. Cũng như nước biển đã tràn vào tầng hầm của nhà máy Blayais ở Gironde, làm ngập các động cơ điện cung cấp, cong các cửa cách ly, ngập các bể dầu.
Tại Fukushima, nước biển không rút ngay lập tức, mà sau vài giờ, cho phép nó ngập toàn bộ những gì nằm dưới sàn nhà máy (được đặt ở 10 mét trên mực nước biển).
Trích đoạn báo cáo chính thức do TEPCO sản xuất
Khi bạn xem lịch sử sự kiện, được báo cáo bởi hãng tin Reuters, bạn thấy rằng vụ nổ đầu tiên (vụ nổ của lò phản ứng số 1) xảy ra 24 giờ sau động đất và ngập lụt.
Thứ Bảy ngày 12 tháng 3 lúc 17h 547, giờ địa phương, nổ trong phòng điều khiển của lò phản ứng số 1.
Chủ Nhật ngày 13 vào giữa ngày, lò phản ứng số 3 nổ.
Thứ Ba ngày 15 các lò phản ứng số 2 và 4 tiếp tục nổ.
(Sau đó, các kỹ thuật viên của TEPCO đã tạo ra các lỗ ... trên trần của các đơn vị 5 và 6, để tránh tích tụ hỗn hợp khí nổ)
Thứ Năm ngày 17: những nỗ lực yếu ớt của máy bay trực thăng quân đội để phun nước (có lẽ dựa trên người Nga, ở Chernobyl). Sau đó, người Nhật bắt đầu phun nước bằng các vòi nước được trang bị trên xe chống bạo động, được đưa đến hiện trường.
Tôi quay lại câu hỏi mà Dusquesne có thể đã đặt cho Minière "và anh, anh sẽ làm gì? ".
Ngay cả khi một lò phản ứng được "tắt", nó vẫn phát ra 6% công suất nhiệt của nó. Công suất của các lò phản ứng bị ảnh hưởng tại Fukushima, dao động từ 450 đến 740 megawatt. Khi các đơn vị này "tắt", sự phân rã của các sản phẩm phân hạch trong lõi, vẫn phát ra giữa 27 và 44 megawatt, làm nóng nước hiện có trong lò phản ứng, nước đã ngừng lưu thông.
Áp suất hơi nước tăng. Tất cả những gì kỹ thuật viên có thể làm là mở van cho hơi nước thoát ra, và lấp đầy phòng điều khiển, nằm phía trên lò phản ứng.
Nhưng mực nước trong bể lò giảm. Các phần của thanh nhiên liệu, các khối hình khối 4 mét, không còn được bao phủ bởi nước có thể giải nhiệt, mà bởi hơi nước, kém dẫn nhiệt hơn. Các phần này tăng nhiệt độ.
Ở 1000 độ, và nhanh chóng, các vỏ zirconium phân hủy các phân tử nước thành hỗn hợp hydro và oxy.
Khi kỹ thuật viên của TEPCO mở van, điều này đã xảy ra. Và không chỉ là hơi nước từ nước tràn vào tầng điều khiển, một phòng kín nằm phía trên vỏ lò phản ứng, mà là hỗn hợp nổ hydro và oxy.
Thứ Bảy ngày 12 tháng 3, nổ trong phòng điều khiển của lò phản ứng 1
Chủ Nhật ngày 13 tháng 3, ngày hôm sau, các lò phản ứng 2 và 3 cũng nổ. Với một dấu hỏi lớn về bản chất chính xác của vụ nổ của đơn vị 3.
Khi nhiệt độ của "vỏ zirconium" đạt 2500°C, chúng giải phóng nội dung: các viên nhiên liệu, các sản phẩm phân hạch, phóng xạ, và plutonium, trong trường hợp của đơn vị 3, được nạp bằng MOX.
*- Ông Minière, nếu ở vị trí của họ, anh sẽ làm gì? *
Câu hỏi này không được đặt ra. Thật đáng tiếc. Nhưng không thể nghĩ đến mọi thứ. Ta cũng có thể nói với "chính sách hạt nhân" này:
*- Hãy chuyển sang câu chuyện của Blayais. Giả sử hậu quả của cơn bão nghiêm trọng hơn và bốn bơm dự phòng bị ngập. Trong trường hợp đó, chúng ta phải làm gì? *
Ở trên, Dutheil đã nhanh chóng bỏ qua câu hỏi. Minière cũng sẽ làm như vậy ngay lập tức, bởi vì nếu chúng ta đến đó, đó là thảm họa chắc chắn, Fukushima-bis. Và gươm Damoclès này treo trên 1480 lò phản ứng trên toàn thế giới:
- Tắt các nhóm bơm, bao gồm cả các đơn vị dự phòng
- Nhiệt độ nước trong lò phản ứng tăng
- Bắt buộc phải giải phóng hơi nước để tránh nổ
- Mực nước trong lò phản ứng giảm, phần trên của lõi bị phơi bày (70% trong đơn vị số 3 của Fukushima)
- Sản xuất hỗn hợp nổ hydro và oxy do phân hủy phân tử nước tiếp xúc với ống zirconium ở trên 1000°C
*- Ở 2500°C, vỏ vỡ, giải phóng nội dung của chúng. *
Cùng một kịch bản trong các bể chứa, nơi các phần đã sử dụng cũng phát ra nhiệt và nước làm mát phải lưu thông bắt buộc. Thêm vào đó, các bể có thể chứa 10 đến 30 lần nội dung của lõi (từ hàng thập kỷ hoạt động).
Dusquesne đúng khi nói với Minière "nó không phải là chơi với quỷ sao?", câu hỏi càng có tính phù hợp hơn khi Minière trả lời "không có rủi ro nào là không có rủi ro".
Chúng ta sẽ nghe một nhà làm chính sách hạt nhân cấp cao nói những điều khiến người ta ngã ngửa, càng nhiều tuổi, các lò phản ứng càng an toàn hơn. Ông thậm chí còn khẳng định rằng lò phản ứng Fessenheim, một trong những lò cũ nhất, là một trong những lò an toàn nhất, *vì sự tiến bộ của các mã tính toán cho phép đánh giá tốt hơn phản ứng của đơn vị này trước một trận động đất. *
Ông quên nói rằng lõi các lò phản ứng mất độ bền do bức xạ neutron, làm cấu trúc thép của chúng bị phân rã (cùng một điều xảy ra với bê tông, trở nên ... xốp, như chúng ta sẽ thấy sau này). Nhưng có thể tham số này đã bị bỏ qua trong các mã tính toán được sử dụng bởi "những người viết các nghiên cứu khoa học"? Và ai biết chính xác giá trị độ bền của các bể chứa Fessenheim dưới tác động của áp suất tăng (áp suất của lò phản ứng số 3 đã "nứt").
Nhưng Minière thể hiện sự tự tin không thể lay chuyển. Ông đề cập đến việc tạo ra một lực lượng đặc biệt cho năng lượng hạt nhân, các nhóm được cho là can thiệp khi có sự cố, bao gồm "các chuyên gia về điều không thể dự đoán". Bạn biết câu nói:
| - Điều có thể, chúng ta làm ngay | - Đối với điều không thể, chúng ta yêu cầu thời gian |
|---|
Chuyển sang năng lượng hạt nhân, ta có thể viết:
| - Đối mặt với điều có thể dự đoán, chúng ta phản ứng ngay | - Đối với điều không thể dự đoán, chúng ta yêu cầu thời gian. |
|---|
Ở trên, tôi đã trình bày một đoạn phim hoạt hình cho thấy các Fukushima đang bơm. Chúng tôi cũng nên lưu ý rằng không có tiến bộ nào được thực hiện về chiến lược được áp dụng (tính đến ngày 2 tháng 5 năm 2011, tức là 52 ngày sau thảm họa). Nếu các quan chức tuyên bố "tình hình đang trong kiểm soát", vẫn còn việc phun nước ở khắp nơi (bây giờ bằng cách phun nước với các máy bơm xi măng mạnh) các lò phản ứng và các bể chứa, và nước này, mang theo các khối lượng phóng xạ từ sự phân hạch, trở nên rất phóng xạ, chảy tràn ra mọi nơi, tràn vào các tầng hầm, nơi nó được bơm và đưa vào các thùng chứa, chờ đợi ....
*Chúng ta vẫn ở trong tình trạng tạm thời. *
Như Michio Kaku đã nhận xét trong một cuộc phỏng vấn gần đây, trên thực địa có khoảng một trăm kỹ thuật viên của TEPCO. Dù họ làm gì, những người này cũng tích lũy tác động của bức xạ môi trường. Kaku nói rằng sẽ thông minh hơn nếu gọi quân đội (100.000 người), và thay thế các nhóm khi họ đã nhận được liều tối đa, 100 millisevert.
Một chính phủ Nhật Bản đã tìm ra giải pháp. Họ tăng liều tối đa lên 250 millisevert
Không ai đã đặt, hoặc sẽ đặt cho Minière câu hỏi:
*- Điều gì nên được làm tại Blayais nếu bốn bơm dự phòng bị hỏng do ngập lụt? *
Câu trả lời của ông ấy, ngầm, là "điều này là không thể xảy ra". Trong suốt cuộc phỏng vấn, ông sẽ nhấn mạnh đến mặt tích cực của các sự cố và tai nạn "mỗi lần giúp chúng ta tiến bộ hơn về an toàn".
Minière là một người đàn ông hạt nhân kiểu Shadock của Pháp

Dominique Minière, giám đốc sản xuất điện hạt nhân tại EDF ---
Các bài viết về động đất thường được viết tốt hơn trên Wikipedia tiếng Anh
(nhưng nhiều bài viết trên phiên bản tiếng Pháp thực chất là bản dịch từ các bài viết tiếng Anh)
Sóng P (bề mặt, lan truyền theo hướng tuyến tính hoặc hướng trung tâm, từ tâm chấn) http://en.wikipedia.org/wiki/P-wave
Sóng S (sóng xoắn) http://en.wikipedia.org/wiki/S-wave
Sóng Rayleigh (tương tự như sóng biển) http://en.wikipedia.org/wiki/Rayleigh_wave
Sóng Love (cùng, với sự lan truyền "rời rạc", theo các đứt gãy) http://en.wikipedia.org/wiki/Love_wave
Các trang này chứa các đoạn phim hoạt hình rất hữu ích
Sẽ là sai lầm nếu nghĩ rằng động đất chỉ xảy ra tại các điểm ma sát của các mảng lớn, như trong trường hợp động đất cường độ 9, xảy ra cách Fukushima 240 km về phía biển. Động đất Kobe, cường độ 7, có tâm chấn ở độ sâu nhỏ ... dưới cảng Kobe.


Tâm chấn của động đất Kobe năm 1995 (6500 người chết):
xa mọi đường nối mảng
Về mặt địa chất, động đất xảy ra trên một vết nứt, tương đối trẻ, chưa từng có hoạt động động đất đáng kể. Do đó, khu vực Kobe được coi là an toàn, so với các khu vực khác ở Nhật Bản.
Các thiệt hại mà các tòa nhà đã phải chịu liên quan đến việc động đất này có các biên độ dọc lớn (đến một mét).
55 lò phản ứng được đặt tại Nhật Bản trong ba thập kỷ gần đây là một thanh gươm Damoclès. Có thể xem xét, so với điều có thể xảy ra nếu tâm chấn gần hơn với các lò phản ứng (đặc biệt là những lò được nạp bằng MOX, chứa plutonium!) thì sự kiện Fukushima là "một lời cảnh báo không tốn kém", so với điều có thể xảy ra trong tương lai không thể đánh giá. Hậu quả phóng xạ của thảm họa này vẫn chưa được đánh giá đầy đủ

Công ty TEPCO xin lỗi sâu sắc nhất
Xét đến hậu quả của một tai nạn hạt nhân nghiêm trọng, việc chọn lựa chính sách điện hạt nhân là một sự thiếu chín chắn nghiêm trọng từ phía các nhà hoạch định chính sách Nhật Bản (trước thảm họa, 68% người Nhật ủng hộ năng lượng hạt nhân, được trình bày như là "năng lượng sạch"). Một bước lùi và sự phát triển nhanh chóng của việc khai thác các nguồn năng lượng tái tạo là cần thiết.
Việc xây dựng các lò phản ứng hạt nhân trong một quốc gia chịu động đất thường xuyên tương đương với việc đặt các chai thủy tinh chứa chất độc cực mạnh lên kệ.
Chương trình Complément d'Enquête ngày 16 tháng 4 năm 2011 tiếp tục với câu hỏi về việc lưu trữ chất thải phóng xạ.

****http://www.youtube.com/watch?v=2SOWCy9N8o4&feature=related
****http://www.youtube.com/watch?v=PGCgqecxBUQ&feature=related
****http://www.youtube.com/watch?v=QNxAuntjsow&feature=related
Một chương trình tốt của "C'est pas Sorcier" trong đó độc tính của các yếu tố và các loại chất thải và hệ thống lưu trữ được trình bày rõ ràng
:
1
2
3
Trong lúc đó, đây là một bản đồ các địa điểm Pháp, nhà máy và các địa điểm lưu trữ. Tổng cộng 58 lò phản ứng. 12 lò phản ứng ngừng hoạt động, 2 đang trong quá trình tháo dỡ (...).

Tại một khu rừng ở Aube, tại Soulaines (bản đồ), người ta đã bắt đầu thiết kế một địa điểm sẽ bao gồm 500 khối hình hộp rỗng, bằng bê tông cốt thép, cao 8 mét và dày 50 cm.

Cũng như bạn, tôi phát hiện ra nghĩa trang hạt nhân lớn nhất thế giới tại Soulaines, ở Aude
Một slideshow trên trang của Le Monde

Nghĩa trang hạt nhân
Ở đây, tôi muốn đảo ngược thứ tự trình bày các chủ đề. Một câu hỏi trước tiên là "tại sao có chất thải hạt nhân, và với số lượng bao nhiêu?".
Bạn hình dung kích thước của các nhà máy điện hạt nhân. Có bể chứa lõi, đường kính 6 mét, cao 15-20 mét, dày 20 cm, bằng thép. Bạn hình dung trước tiên, như chất thải, các phần nhiên liệu. Sau đó tất cả các phần tạo thành "tro" của máy phát hơi hiện đại. Tro độc hại, rất phóng xạ. Nhưng tất cả điều này chỉ là một phần nhỏ của những gì chúng ta thừa hưởng khi muốn tháo dỡ, phá dỡ một nhà máy. Ở đây, chúng ta rơi vào sự điên rồ hoàn toàn. *Thực tế, chỉ có 2% các phần của một nhà máy như vậy có thể được thu hồi ... tái chế. *
Chúng ta ở trong tình trạng không thể tái chế hoàn toàn, ô nhiễm cực kỳ nặng. Chỉ vì gần như mọi thứ trong nhà máy điện hạt nhân đều bị phơi nhiễm và trở nên phóng xạ nhân tạo. Tia bức xạ tạo ra các hạt nhân không tồn tại trong thành phần của chúng, và trở nên phóng xạ trong bất kỳ ống dẫn nào, dầm nào, van nào, thông qua quá trình chuyển hóa. Trong bộ phim tài liệu, bạn sẽ nghe một người phụ nữ trẻ nói về chất thải phóng xạ "có chu kỳ ngắn" và bạn sẽ học rằng cô ấy đang nói về các yếu tố sẽ vẫn phóng xạ, nguy hiểm, trong "chỉ ba trăm năm".
Có những chất thải sẽ vẫn phóng xạ trong thời gian dài hơn, trong hàng trăm nghìn năm!
Những vật thể nào?
EDF đang làm việc để tháo dỡ một nhà máy điện trong 20 năm, và trong khoảng thời gian đó, 50% các vật thể cấu thành nhà máy có thể được "xử lý".
Xử lý, như thế nào?
Hãy xem những hình ảnh này. Hai kỹ thuật viên đang cắt một dầm thép dài và nặng thành các đoạn 50 cm.

Đây là một dầm "I" nặng mà hai công nhân đang cắt

**Và đây là hình ảnh giống nhau, với chú thích. **

Ở đây, một công nhân nắm lấy đoạn dầm đã được cắt. Bên phải, bạn thấy chiếc cưa, đã bị lật.

Hai công nhân nắm lấy đoạn dầm đã được cắt

và đặt nó vào một thùng chứa, cùng với các đoạn khác
Bình luận nói rằng việc tháo dỡ một nhà máy điện là rất lâu và có thể kéo dài ... 35 năm, hoặc hơn. Nhà máy mà đội đã chụp hình đã ngừng hoạt động vào năm 1991 và kể từ đó, công việc "tháo dỡ" (được EDF quảng bá là mô hình) không bao giờ dừng lại. Trong 20 năm, nửa công việc đã được thực hiện. Và đây là một trong những nhà máy nhỏ nhất của Pháp, bên cạnh đó các EPR mà chúng ta dự định xây dựng sẽ trở thành những con quái vật.
Ở đây, bạn thấy các công nhân đang xử lý các mảnh kim loại bằng tay. Những mảnh này chỉ có độ phóng xạ yếu, nhưng quá cao để có thể "giải phóng vào thiên nhiên", tái chế. Không thể sử dụng lại kim loại này trong lò luyện kim.
Các chất thải khác có phát xạ cao hơn nhiều, và những người quản lý chúng không thể tiếp cận lâu. Ở đây, bạn được cho xem một bộ trao đổi nhiệt nặng, nơi nước phóng xạ đã lưu thông trong suốt "tuổi đời" của lò phản ứng, để lấy nhiệt.

Bộ trao đổi nhiệt này sẽ cần được làm sạch (một công việc sẽ mất vài tháng)

- Bộ trao đổi nhiệt này chứa nước bị nhiễm bẩn
Sau đó, nó sẽ được cắt (...). Ngoài ra, mọi thứ bạn thấy trên hình ảnh cũng sẽ phải "tháo dỡ", cắt thành các mảnh nhỏ, mọi thứ nằm ở hậu cảnh, bao gồm cả cầu cẩu nặng đã được sử dụng để đặt bộ trao đổi nhiệt này.
Không xa trong hồ sơ do đội ngũ Complément d'Enquête lập ra, chúng ta sẽ được dẫn đi tham quan trạm phát điện hạt nhân Bretonne Brennilis, đã ngừng hoạt động từ 25 năm nay. Trong suốt một phần tư thế kỷ, người ta đã cố gắng tháo dỡ nó. Việc tháo dỡ trung tâm lưu trữ các tổ hợp và một số tòa nhà phụ đã tốn 500 triệu euro. Chính tòa nhà lò phản ứng vẫn còn nguyên vẹn. Không ai biết cách tiếp cận nó như thế nào.
Trong ba thập kỷ, EDF chưa thể tháo dỡ một lò phản ứng nào, nhưng lại muốn xây dựng hàng chục cái khác!
Việc tháo dỡ 58 lò phản ứng Pháp sẽ tạo ra 100.000 tấn rác thải cần được lưu trữ "ở đâu đó", trung bình 2000 tấn cho mỗi lò phản ứng. Các loại rác thải phóng xạ có thời gian tồn tại lâu (hàng trăm nghìn năm) là 482 tấn.
Sản xuất điện bằng năng lượng hạt nhân, tức là chi 5 tỷ euro cho mỗi lò phản ứng được xây dựng. Sau 30 năm, việc tháo dỡ từng tổ hợp này tương đương với việc cắt một tòa nhà chiến tranh thành những mảnh nhỏ có thể đặt vào các thùng 200 lít. Sau đó, vẫn còn phải xử lý những rác thải nguy hiểm này, có độc tính vượt quá tuổi thọ của loài người, vận chuyển, lưu trữ và giám sát chúng trong một khoảng thời gian vô hạn.
Tại Brennilis, việc bắt đầu tháo dỡ đã tốn 500 triệu euro. Vậy bao nhiêu cho việc tháo dỡ Fessenheim, Super Phénix? Và làm thế nào?
Các trạm điện Pháp có tuổi trung bình là 25 năm. Nhiều trạm đã hết thời gian hoạt động và sẽ phải tháo dỡ. Ai đã tính toán chi phí cho một hoạt động như vậy, cho 58 lò phản ứng hiện có?
Khi nói đến "chi phí sản xuất điện thấp của điện hạt nhân", liệu có tính đến chi phí tháo dỡ, lưu trữ và giám sát rác thải không?
- Tôi chưa từng thấy những con số này.*
Các ông trùm nguyên tử sẵn sàng triển khai các EPR, các lò phản ứng thế hệ thứ tư, chờ đợi các thế hệ tiếp theo. Nhưng ai sẽ trả tiền cho "việc tháo dỡ" tất cả những thứ này? Dĩ nhiên là con cháu chúng ta, tôi nghĩ vậy. Một di sản tuyệt vời.
**Đến lúc xây dựng một kế hoạch thay thế quy mô lớn để thoát khỏi cơn điên này! ** ---
**Trong khu vực lưu trữ rác thải, bạn sẽ khám phá tiếp tục sự vô trách nhiệm lan rộng. **
Người ta đặt rác thải vào bê tông, gọi chung là "hộp". Rất tiếc, theo thời gian, chúng trở nên ... thấm nước và giải phóng các phân tử nhỏ như triti, một đồng vị phóng xạ của hydro, là khâu trung gian trong quá trình phân hủy. Ban đầu, người ta dự định rằng hệ thống lưu trữ này sẽ không gây ô nhiễm hạt nhân, nhưng nhà lập pháp buộc phải thay đổi văn bản và quyết định rằng bãi rác này chỉ được phát thải các đồng vị phóng xạ "ở mức không vượt quá giá trị có thể ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng".
Chất lượng của bê tông tốt nhất cũng không thể duy trì hơn 120 năm. Không có thép, sơn nào có thể đảm bảo việc ngăn cách vĩnh viễn và cuối cùng cũng bị gỉ sét. Tất cả các thùng chứa được vứt xuống biển từ năm 1950 đến 1980 đều bị gỉ sét, bị phân hủy và đã thải ra nội dung của chúng xuống biển. Được hấp thụ bởi các sinh vật nhỏ, cá, chúng cuối cùng cũng kết thúc ... trên bàn ăn của chúng ta.
Soulaines: bạn tưởng như đang ở bệnh viện tâm thần. Nhưng không, bạn đang ở Pháp. Trong nghĩa trang của thế kỷ thứ ba, người ta chất đầy các thùng chứa. Một lớp thùng chứa, một lớp bê tông.
Bài báo sẽ đưa bạn đến các địa điểm khác, nơi người ta đang xem xét việc lưu trữ dưới lòng đất, cho các loại rác thải có thời gian tồn tại lâu. Hàng trăm nghìn năm. Tất cả những thứ này ở độ sâu 450 mét, trong một lớp đất sét có độ dày 60 mét, nơi người ta sẽ đào các đường hầm mà một robot sẽ đẩy các thùng chứa chết người, tạo thành "bể rượu của quỷ".
Thực tế, hàng tấn nhiên liệu đã qua sử dụng hoặc rác thải từ "quá trình tái chế" đang chờ đợi, trong các hồ chứa lớn, ở nhiều địa điểm khác nhau, bao gồm tại La Hague, ở Cotentin.

Dưới nước trong lành, độc tố .

Bure, nằm ở biên giới giữa Meuse và Haute Marne.
Các hành lang được đào ở độ sâu 490 mét, trong lớp đất sét có độ dày 60 mét

Jacques Delay, người ủng hộ mạnh mẽ cho "lưu trữ địa chất"
*- Tất cả các nghiên cứu của chúng tôi đã cho thấy điều này cho đến nay ..... *

- Các hộp phóng xạ sẽ được đẩy vào những ống dẫn được tạo ra trong lớp đất sét
- Các lỗ khoan đắt đỏ, các nghiên cứu mới. Các thiết bị tinh vi. Đối với năng lượng hạt nhân, không có gì là quá đẹp, quá đắt....*
Người ta có thể nghĩ rằng việc chọn địa điểm lưu trữ này xuất phát từ các nghiên cứu địa chất kỹ lưỡng. Nhưng một tiêu chí khác cũng xuất hiện: sự hoang vu của khu vực. Người ta hy vọng rằng ở một khu vực ít người sinh sống, nơi mà thất nghiệp đang hoành hành, việc chấp thuận việc xây dựng trạm sẽ dễ dàng hơn.
Một cách để chống lại chính sách này, đòi hỏi đầu tư lớn, là yêu cầu xây dựng các trạm điện mặt trời nhiệt, trong một khu vực mà các hecta chưa được sử dụng. Các trạm này (1 megawatt mỗi hecta, trong các khu vực có nắng, với lưu trữ năng lượng trong muối nóng chảy) sẽ cung cấp năng lượng và việc làm, mang lại sự sống cho các khu vực đang dần trở thành sa mạc.
Một nhận xét đơn giản : *Việc chuyển đổi khu vực Cararache (1625 hecta) thành trạm điện mặt trời nhiệt có thể sản xuất 1625 megawatt điện mặt trời nhiệt, đủ để cung cấp điện cho một phần lớn khu vực. Ngoài ra, chúng ta có thể tái sử dụng nhân viên, thiết bị. *
Người bình luận thêm, quay lại về khu vực Bure:
*- Phòng thí nghiệm này, chỉ với mục đích thí nghiệm, đã tốn 1 tỷ euro. Cần thêm 35 tỷ nữa để đào một địa điểm có thể chứa tất cả rác thải hạt nhân của Pháp trong 100.000 năm, và người ta được yêu cầu tin rằng mọi thứ đều được kiểm soát. Chúng ta đang đối mặt với các kỹ sư tin rằng Trái đất sẽ không bao giờ di chuyển. Tuy nhiên, trước đó, các đồng nghiệp của họ ở Đức từng tin rằng họ đã tìm ra giải pháp cuối cùng, bằng cách lưu trữ 130.000 thùng chứa phóng xạ trong một mỏ muối, mỏ Hasse, từ những năm 1970. *
Các nhà địa chất đã hứa với họ rằng khu vực này ổn định trong hàng triệu năm và muối là chất cách điện tốt nhất.

. .
**Nhưng việc lưu trữ này đã trở thành một thảm họa thực sự, một quả bom hẹn giờ. **

*- Nhìn xem: núi đang di chuyển. Các cột chống bị cong do áp lực. Mỏ đã di chuyển 6 mét, đe dọa sập xuống. Muối bị nứt. Chuyển động đạt 10 cm mỗi năm. Có rò rỉ nước. Nước này, trở nên phóng xạ, tích tụ thành các vũng nước. Các thùng chứa không còn kín. Cuối cùng, nội dung của chúng sẽ ô nhiễm nước ngầm. Những thùng chứa này sẽ phải được dỡ bỏ. * ---
5 tháng 5 năm 2011 : Tôi đã hứa sẽ thêm điều này, dù điều này không được đề cập trong chương trình Complément d'Enquête.
Thú vị khi quay lại vấn đề rác thải. Bạn biết câu chuyện về quả bom, được kể một cách tuyệt vời trong một bộ phim mà Paul Newman đóng vai tổng chỉ huy dự án Manhattan, General Groves. Một bộ phim có tên là The Shadow Makers (Các nhà tạo bóng).

Ở các trạm như Hanford, nằm bên bờ sông Columbia, giữa sa mạc, người ta đã xây dựng một số lò phản ứng plutonium, mà lõi được làm mát bằng nước sông. Vào thời điểm đó, do cả sự thiếu hiểu biết về tác động của bức xạ và khẩn cấp của chiến tranh, người Mỹ chỉ cần lấy nước, sử dụng nó để làm mát lõi, sau đó thải nó ra sông Columbia, gần nơi nhiều nhân viên của trung tâm bí mật này tắm để chống lại cái nóng gay gắt.
Sau đó, người ta đã phải quản lý một khối lượng lớn rác thải phóng xạ. Người ta đã xây dựng những chiếc thùng bê tông lớn, có hình dạng elip. Tuy nhiên, sau hàng thập kỷ, những chiếc thùng này, dù dày, đã trở thành những chiếc sàng. Người ta phải tiến hành các công việc để lấy nội dung độc hại ra. Bờ và lòng sông, nơi cá hồi sinh sản và sau đó được tiêu thụ, đã bị ô nhiễm không thể cứu vãn.
4 tháng 5 năm 2011: Cuộc đối đầu giữa Benoit Duquesne và bà Kusciusko-Morizet

Chương trình tiếp tục với cuộc đối đầu giữa Duquesne và bà Kusciusko-Morizet, Bộ trưởng Môi trường, Phát triển Bền vững, Giao thông và Nhà ở (nhiều lĩnh vực được gom vào một đầu nhỏ!.)....
Cuộc phỏng vấn sẽ ngắn. Bộ trưởng không tỏ ra xuất sắc.

Duquesne và bà Kusciusko-Morizet, không thực sự trong trạng thái tốt. Bộ trưởng Môi trường, Phát triển Bền vững, Giao thông và Nhà ở
****Video (2 phút)
Duquesne đề cập đến các nỗ lực tháo dỡ, như trạm điện Brennilis, nhấn mạnh rằng tổng chi phí ban đầu được đưa ra là 25 triệu euro nhưng sau 25 năm đã tăng lên 500 triệu euro và trong số 2000 tấn rác thải mà một trạm điện cần "tháo dỡ", chỉ có 1 đến 2 phần trăm có thể được thu hồi, "tái chế".
Câu trả lời đã được luyện tập kỹ lưỡng của Bộ trưởng.
*- Đó là những trạm đầu tiên. Công nghệ và phương pháp đang được phát triển. *
Bạn đã xem các hình ảnh, ở trên, cho thấy hai công nhân dũng cảm đang cưa một dầm thép cồng kềnh. Làm thế nào để hình dung rằng "các phương pháp và kỹ thuật tinh vi hơn" có thể giảm chi phí "tháo dỡ" này đi 20 lần? Cưa những dầm này bằng laser? Người phụ nữ này đang lừa đảo chúng ta. Cô ấy trả lời bằng từ ngữ. Câu nói đẹp nhất là:
- Cần có sự minh bạch hơn trong ngành.
Câu này khá hay. Dù sao, khi các chính trị gia bị bắt gặp trong sự vô lý và lãng phí, họ luôn trả lời rằng mọi thứ chưa được giải thích đầy đủ cho người Pháp.
Chương trình "Blablatron" đang chạy.
Cách đây nhiều thập kỷ, ông Escarpit, nhà ngôn ngữ học và hài hước, đã xuất bản một cuốn sách tuyệt vời mang tên "Le Litteratron". Khi ông viết cuốn sách này, máy tính còn đang ở giai đoạn đầu. Chủ đề là một máy tính, được cung cấp đủ dữ liệu, có thể tạo ra ngôn ngữ một cách dễ dàng (tương tự như sau này, Logotron của tôi có thể tạo ra hàng nghìn từ mới).
Tôi tiếc rằng không còn tìm thấy (hoặc có lẽ nó tồn tại nhưng tôi không biết) các phiên bản phần mềm, được tạo ra vào những năm 1970, mang tên "Eliza". Chương trình này mô phỏng hành vi không hướng dẫn (như của bác sĩ tâm lý) bằng cách luôn trả lại câu hỏi của bạn, giống như "tường" của một câu lạc bộ tennis trả lại bóng. Nếu nó không còn tồn tại, ai đó nên tạo phiên bản JavaScript của nó.
Có một chương trình cần viết, đó là "POLITOTRON". Nếu tôi có thời gian, tôi sẽ viết nó.
Tóm lại.
Chương trình được thiết kế để người sử dụng có thể tin rằng họ đang đối diện với một con người thực sự.
http://eliza.levillage.org/index.html
http://www.charabia.net/gen/gendisp.php?gen=1
http://www.presidentielle-2007.net/generateur-de-langue-de-bois.php
5 tháng 5 năm 2011 :
Người ta báo cho tôi rằng có các phiên bản tiếng Pháp của phần mềm này. Tuy nhiên, chúng kém hiệu quả so với phiên bản được tạo vào những năm 1970. Nên được cải thiện. Bạn vẫn có thể xem:
A
Ngoài ra, các độc giả của tôi đã chỉ ra
U
một trình tạo văn bản triết học ngẫu nhiên:
U
một trình tạo bài phát biểu tổng thống:
Ví dụ về "cuộc trò chuyện" với Eliza (theo chương trình được tạo vào những năm 1970):
Người dùng : *Xin chào, tôi muốn nói chuyện với Henri. *
Eliza : *Tại sao bạn lại đặc biệt muốn nói chuyện với Henri? *
Người dùng : *Vì tôi muốn anh ấy trả lại những băng video mà tôi đã mượn anh ấy. *
Eliza : *Nhưng trong yêu cầu này, bạn có phải đang thể hiện lòng sở hữu của mình không? *
Người dùng : Nhưng cuối cùng, thật bình thường khi tôi cố gắng lấy lại những gì thuộc về tôi!
Eliza : *Hãy bình tĩnh. Tại sao bạn coi hành động này là bình thường? *
Người dùng : Cái gì đây, hành vi ngu ngốc. Chuyển cho tôi Henri, trời ơi!
Bằng cách nào mà một chương trình máy tính đơn giản có thể đưa ra câu trả lời tạo ra ảo ảnh rằng bạn đang đối diện với một người đối thoại thực sự?
Eliza là một chương trình rất đơn giản, chạy trên một Apple II đơn giản (tần số 2 megahertz, với 48 KB bộ nhớ). Thực tế, chương trình chỉ nhận biết các chuỗi, các "chuỗi ký tự". Nó trích xuất các chuỗi khác và trả lại cho bạn. Hãy xem lại cuộc trò chuyện này và tưởng tượng bạn thay đổi các câu hỏi (được gõ trên bàn phím):
Người dùng : Chào, tôi muốn RSDFHYU.
Eliza : Tại sao bạn đặc biệt muốn RSDFHYU?
Máy tính nhận biết chuỗi ký tự "tôi muốn" và trả lại ... điều tiếp theo, tức là chuỗi ký tự RSDFHYU.
Tiếp tục.
Người dùng : Vì tôi muốn anh ấy trả lại NHDCOP mà tôi đã mượn anh ấy.
Lần nữa, chương trình nhận biết các văn bản màu xanh và đưa ra câu trả lời được lập trình trước:
Eliza : Nhưng trong yêu cầu này, bạn có phải đang thể hiện lòng sở hữu của mình không?
Người dùng : Nhưng cuối cùng, thật bình thường khi KMFEDSXB!
Chương trình nhận biết rằng câu nói kết thúc bằng dấu chấm than, mà nó hiểu là sự bực tức của người đối thoại.
Từ đó, một phần đầu tiên của câu trả lời:
Eliza : Hãy bình tĩnh.
Sau đó, sau khi nhận biết chuỗi ký tự "thật bình thường khi":
chương trình sẽ hiển thị:
Eliza : Tại sao bạn coi KMFEDSXB là bình thường?
Người dùng : Cái gì đây, hành vi ngu ngốc. Chuyển cho tôi Henri, trời ơi!
Các chuỗi ký tự được in đậm màu xanh cho thấy người đối thoại, tức giận, đã phạm một số sai lầm về ngôn ngữ. Từ đó, một lời nhắc nhở:
Eliza : Nếu bạn không thể giữ bình tĩnh và giữ thái độ lịch sự, chúng ta sẽ chấm dứt cuộc trò chuyện này.
Với khả năng hiện tại của máy tính, nhân lên hàng triệu lần, có thể tạo ra một chương trình phức tạp hơn rất nhiều so với Eliza, có thể nhận biết nhiều chuỗi ký tự hơn, các đoạn ngôn ngữ và đưa ra câu trả lời khiến việc phát hiện ra sự lừa đảo trở nên khó khăn hơn. Hãy xem lại cuộc trao đổi giữa Duquesne và người phụ nữ này, và chuyển đổi:
**Duquesne : **Tôi muốn trích dẫn một số con số. Ví dụ, WXCVBGY ban đầu được dự trù là 25 triệu, nhưng sau đó chi phí đã tăng lên 500 triệu.
**Bà Kosciusko-Morizet **: Tôi thừa nhận rằng vấn đề WXCVBGY là một mối quan tâm quan trọng. Nhưng chúng ta mới chỉ bắt đầu. Các phương pháp và kỹ thuật sẽ tiến bộ.
**Duquesne **: Bạn không nghĩ rằng chính phủ đang mắc sai lầm khi tiếp tục theo đuổi ngành PMKGTFD?
Bà Kosciusko-Morizet : Trước hết, có vấn đề về giao tiếp. Chính phủ chưa cung cấp đủ thông tin về PMKGTFD. Điều quan trọng là sự minh bạch của ngành PMKGTFD.
Công nghệ robot đã có nhiều tiến bộ. Duquesne đã bị lừa. Anh ấy không ở trước Bộ trưởng, mà là một robot hoặc nói cách khác, một người phụ nữ mà não bộ đã bị ngắt. Chỉ có tiểu não đang hoạt động.
Điều này cũng đúng với nhiều chính trị gia hiện nay. Ngoài ra, đôi khi các dây điện chạm vào nhau và những người này phạm sai lầm, tiết lộ các lỗi lập trình, hoặc các ký ức từ các chương trình trước, như "sự phục vụ", "cái gậy", hoặc "khí thải".
Từ hôm nay, bạn sẽ lắng nghe các bài phát biểu của các chính trị gia một cách cẩn thận hơn, để nhận ra các yếu tố lập trình đang hoạt động.
Eliza có những câu nói sẵn, khi chương trình gặp phải các câu hỏi mà nó không thể phân tích. Trong số các chuỗi mẫu, một trong số đó rất phổ biến:
- Hãy nói với tôi về mẹ của bạn....
Chuyển sang thế giới chính trị, điều này sẽ trở thành:
- Đây là một câu hỏi tốt, và tôi cảm ơn bạn đã đặt ra nó ....
Người Pháp cười rộ khi phát hiện nội dung bài phát biểu bầu cử đầu tiên của François Hollande, lặp lại vô tình các chủ đề mà Nicolas Sarkozy đã sử dụng trong chiến dịch của mình. Nhưng có lẽ người đứng đầu đảng xã hội chủ nghĩa đã sử dụng cùng một chương trình tạo bài phát biểu tự động?
Nhà lập trình, hãy bắt tay vào bàn phím. Hãy tạo các phần mềm tạo bài phát biểu chính trị tự động. Bạn sẽ ngạc nhiên về sự dễ dàng của việc thực hiện, về độ bền của các cấu trúc máy tính cần thiết, có thể thực hiện bởi bất kỳ học sinh trung học nào (nếu các độc giả tạo các phần mềm như vậy, bằng JavaScript, chúng sẽ được đưa lên trang web của tôi, như một minh chứng cho tính khả thi, với chủ đề "trở thành chính trị gia. Bạn sẽ thấy nó dễ dàng như thế nào. Bất kỳ ai cũng có thể làm chính trị", giống như nấu ăn, như người thầy Gustot trong phim hoạt hình Ratatouille).
Trong cuốn sách của mình, Escarpit đã tưởng tượng bài phát biểu bầu cử đầu tiên được tạo hoàn toàn bằng máy tính.
Tôi xin gửi bản thử nghiệm cá nhân của mình :
*- Người Pháp, người Pháp. Khi sức mua đang bị suy giảm, khi sự u ám đang lan rộng, khi sự thất vọng dường như đang chiếm lĩnh một số người, bối rối và bị cuốn vào sự bỏ phiếu, tôi nói với các bạn: đây không phải là thời điểm từ bỏ, mà ngược lại. Người Pháp luôn biết, trong lịch sử của họ, tìm thấy những nguồn lực mà họ có thể sử dụng để vượt qua các tình huống, mà chúng tôi đã từng trải qua, và những tình huống đó dường như rất tuyệt vọng so với hiện tại. Vì vậy, tôi kêu gọi người Pháp cùng tôi vượt qua. Cùng nhau, hãy vượt qua, tập trung năng lượng của chúng ta để xây dựng một thế giới mà con cái chúng ta có thể tự hào, hãy tạo ra một tương lai mới cho chính chúng ta. Tất cả đều cần làm, cần tưởng tượng. Hãy gia nhập đảng "vượt qua". * ********
http://www.presidentielle-2007.net/generateur-de-langue-de-bois.php
http://pdos.csail.mit.edu/scigen/
http://narcissique-corp.fr/generateurs/langue-de-bois/
Các độc giả đã lập tức gửi tôi đến nhiều trình tạo cụ thể hóa ý tưởng của Escarpit, cách đây 40 năm:
Có cả các trình tạo bài báo khoa học, với biểu đồ, tài liệu tham khảo, v.v.
Bạn đặt tên của mình như tác giả và nhấn vào "Generate".
Đây là một trình tạo ngôn ngữ trống rỗng, tôi nghĩ rằng những máy tính này có thể được cải thiện đến mức không thể phân biệt được giữa những gì chúng tạo ra và các bài phát biểu của Sarkozy.
Nếu bạn nghe lại bài phát biểu của bà Kusciusko-Morizet, bạn sẽ tìm thấy một số điều vô lý.
Vì việc tháo dỡ các trạm điện hạt nhân là một vấn đề không thể giải quyết, bà đề cập đến năng lượng cần thiết để sản xuất các cảm biến quang điện và vấn đề *của việc tháo dỡ các trang trại mặt trời. *
Cái gì đây, một điều vô lý tuyệt đối
Khi bà bắt đầu nói về năng lượng mặt trời, dường như bà chỉ biết đến các tế bào quang điện, và không biết gì về năng lượng mặt trời nhiệt quy mô lớn (Andasol). Một điều không loại bỏ điều kia, chúng ta nhanh chóng thêm.
Người ta cần phải nhanh chóng tạo ra một mô tả đầy đủ về thiết bị của các khu vực rộng lớn ở Pháp, đang dần trở nên hoang vu, thành các trạm điện mặt trời (nhiệt, điều này sẽ chấm dứt lập luận về việc nhập khẩu các tế bào quang điện từ châu Á) có thể sản xuất hàng trăm hoặc hàng nghìn megawatt, lưu trữ năng lượng trong các khối chôn dưới lòng đất và cách ly, được tạo thành từ muối nóng chảy ở 400 độ, được trang bị trao đổi nhiệt, tuabin khí, máy phát điện, bộ chỉnh lưu dòng điện, để đảm bảo vận chuyển ở khoảng cách xa dưới dạng dòng điện một chiều (và dưới lòng đất, điều này sẽ không làm hỏng cảnh quan, như 250.000 cột điện cao thế hiện có). Điều này không loại trừ gió (được xem xét lại một chút), thủy triều và địa nhiệt.
Bạn có biết ví dụ, Iceland có thể khai thác vĩnh viễn tiềm năng địa nhiệt của mình bằng cách xuất khẩu điện của họ, đến phía bắc nước Anh, bằng một dây dẫn dưới biển hoạt động liên tục, ở điện áp cao.** "Đường đỏ", một cách nói. Trước khi cạn kiệt tài nguyên địa nhiệt của Iceland, người ta sẽ phải chờ đợi rất lâu.
Những cơ sở như vậy, được đặt trên lãnh thổ Pháp, nên được coi là một phần của cơ sở hạ tầng của đất nước, giống như các đập thủy điện, và sẽ không cần phải "tháo dỡ".
Thật là một "Bộ trưởng Môi trường" đang làm ngược lại những gì chức vụ của bà yêu cầu. Bà bảo vệ doanh nghiệp ô nhiễm nhất có thể: năng lượng hạt nhân, bám vào các lập luận sai lầm, phô diễn, giống như Allègre, sự thiếu hiểu biết và bất tài của bà.
Dù vậy, trong các tầng cao, mọi người đang hoảng loạn. Gần đây, bà Kusciusko-Morizet đã yêu cầu các "chuyên gia", "chuyên gia", "các dịch vụ chính thức" vẽ bản đồ địa chấn ở Pháp. Đây là bản đồ được cập nhật:
Bản đồ địa chấn ở Pháp, được cập nhật theo yêu cầu của bà Kusiosko-Morizet
Ở trên, Gravelines, tâm chấn của một trận động đất mạnh vào năm 1580. Đứng trên khu vực lịch sử này, Tổng thống Sarkozy đã có câu nói lịch sử vào đầu tháng 5 năm 2011:
*- Không với địa chấn! *
Đây dường như là một bản đồ "địa chấn quy mô lớn", không tính đến các sự kiện xảy ra hoặc có thể xảy ra ở quy mô nhỏ hơn. Pertuis, nơi tôi sống, cách một vài bước chân từ làng Lambesc, bị phá hủy hoàn toàn bởi một trận động đất 6,2 độ vào năm 1909.

Trận động đất Lambesc, 1909 (46 người chết)


"Pháp không phải là một quốc gia chịu ảnh hưởng bởi địa chấn" (Claude Allègre, tháng 4 năm 2011)
Hư hại lan rộng đến các thành phố lân cận, như Salon de Provence (nay có 40.000 dân)

Hư hại trong thành phố lân cận Salon de Provence
"Địa chấn khu vực nhỏ"
Ngôi nhà của tôi đã phải được sửa chữa nghiêm trọng (chaining), sau sự kiện đáng nhớ này.
Xem tiếp phần video, bạn sẽ đối mặt với chính sách kiềm chế của chính phủ đối với năng lượng mặt trời và gió, sẽ ngày càng gia tăng trong tình hình hiện tại. Cần phải cứu giúp ngành năng lượng hạt nhân.
Nhà báo Benoit Duquesne lần này điều tra về ngành quang điện. Năm 2009 Tổng thống Sarkozy đã có những phát biểu mạnh mẽ, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ đối với ngành này.

Sarkozy, trong chuyến thăm năm 2009
sau đó là phát biểu được ghi lại bởi các phương tiện truyền thông:


- Pháp quyết định đầu tư vào quang điện, trong dài hạn, trên quy mô dài hạn
[Video](/VIDEOS/sarko .avi)
Nhiều công ty đầu tư vào ngành này. Các chủ doanh nghiệp vay mượn rất nhiều.

"Trang trại mặt trời"
Để khuyến khích ngành này phát triển, chính phủ hứa sẽ mua điện sản xuất được với giá cao hơn giá thị trường. Ngành này vì vậy phát triển rất nhanh. Tuy nhiên, vào tháng 12 năm 2010, một cú phanh đột ngột. Chính phủ quay lại với cam kết của mình. Đến đầu năm 2011, ngành quang điện đang sụp đổ hoàn toàn, trong sự im lặng và vô cảm chung.


Các chủ doanh nghiệp bị đẩy đến bờ vực phá sản, nợ nần chồng chất, đã tin vào các cam kết này


Những lá thư bất lực gửi Bộ trưởng, viện dẫn các phát biểu đẹp đẽ từ Hội nghị Môi trường
*Những người không được "cầm quyền bởi các tầng lớp ưu tú", mà bởi các phe phái và các chính sách thiếu năng lực, những người nói dối mỗi ngày và phục vụ trước hết các lực lượng tài chính và các nhóm lợi ích thống trị. *
Benoit Duquesne sau đó hỏi Cécile Duflot, người xác nhận rằng biện pháp này thực sự nhằm bảo vệ ngành hạt nhân, ngành này đã nhận được 98% ngân sách nghiên cứu trong lĩnh vực năng lượng trong những năm gần đây, trong khi các năng lượng tái tạo chỉ nhận được 2%.
Lý do mà Nathalie Kusciuslo-Morizet đưa ra, liên quan đến chi phí của các tế bào quang điện, chi phí vật liệu, tuổi thọ của chúng, có thể dễ dàng vượt qua bằng cách đề cập đến "năng lượng mặt trời nhiệt", như được phát triển ở Tây Ban Nha trong dự án Andasol, nơi năng lượng được thu thập bằng các tấm gương đơn giản bằng thép.

Khu vực Andasol, ở Andalusia: 50 megawatt

Gương của Andasol
Một cơ sở như vậy không phải là "thí nghiệm" mà hoàn toàn hoạt động. Các tấm gương của nó tạo ra một chất lỏng ở 400 độ, cung cấp cho một bộ tuabin hơi nước, máy phát điện, hoàn toàn giống như những gì cung cấp cho lò phản ứng hạt nhân.

Ở trung tâm của cơ sở: các bể chứa muối nóng chảy lưu trữ 30% năng lượng sản xuất để bù đắp nhu cầu ban đêm và có thể cung cấp 7 giờ sản xuất ở mức tối đa khi trời âm u. Các máy phát điện tạo ra điện ở điện áp cao, được đưa vào mạng.
Chúng tôi dự định sẽ tham quan cơ sở này, để xem thiết kế và chi phí của việc mở rộng một trạm điện mặt trời như vậy lên 1500 megawatt, tức là sản xuất cùng một lượng như một trạm điện hạt nhân. Ở các khu vực bị bỏ hoang, không thiếu chỗ, ở mọi nơi.
Thôi, kết thúc phân tích về chương trình xuất sắc "Complément d'Enquête" ngày 16 tháng 4 năm 2011. Bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang việc xây dựng một chương trình có thể gọi là
Châu Âu - Năng lượng - Môi trường
"Ba E" (nghe có vẻ tốt, phải không?)
Khi đó, chỉ còn thiếu một ứng cử viên, hoặc một ứng cử viên, cho cuộc bầu cử tổng thống.
Hulot? Không. Ông đã rời bỏ các kỹ sư hạt nhân [Jean-Marc Jancovici], sau khi bị la ó tại Strasbourg, cuối tháng 4 năm 2011. Thuế carbon dường như không còn là một ý tưởng hấp dẫn.

****Năng lượng hạt nhân dựa trên niềm tin **
10 tháng 5 năm 2011 :
Bernard Bigot
(Quản trị viên của CEA) :
....
Phóng xạ không biên giới
đến dự án vô nhân đạo, diệt chủng của Tướng Hishi,
12 tháng 6 năm 2011 :
Trước khi viết bất cứ điều gì, tôi muốn tái hiện hình ảnh này, tóm tắt toàn bộ nỗi đau của người dân Nhật Bản tại Fukushima :

Cái gì cũng không ổn ở đó. Chúng ta bắt đầu biết được. Tôi thiếu thời gian để nói nhiều hơn về chủ đề này, hoàn toàn bị che giấu bởi các phương tiện truyền thông Pháp chính thức. Công ty TEPCO dần dần tiết lộ những lời nói dối của họ. Chúng ta biết rằng lõi các lò phản ứng đã tan chảy trong vài giờ sau khi hệ thống cứu trợ bị ngập nước, được đặt một cách ngu ngốc ở tầng hầm (như ở nhà máy điện Pháp Blayais, ở Gironde. Xem ở trên). Chỉ cần đặt các nhóm máy phát điện và các khối chứa ở vài chục mét cao hơn, trên đồi gần đó, thì các kỹ sư của TEPCO, giống như tất cả những người đã lắp đặt các nhà máy khác, đã đặt các lò phản ứng của họ: gần mặt nước.
Sự ngu ngốc, thiếu năng lực, và tiết kiệm.
Bằng chứng không còn cần thiết nữa. Chúng ta nên làm gì bây giờ? Không ai biết gì, và ba tháng đã trôi qua mà không có bất kỳ biện pháp nào tương xứng với tình hình được thực hiện.
Tôi đã đề cập đến các biện pháp cần thực hiện, như đưa các cần cẩu điều khiển từ xa lớn (50 mét) đến hiện trường để dọn dẹp các mảnh vụn trên các lò phản ứng, cản trở việc tiếp cận đặc biệt là các hồ chứa, vốn mở rộng. Để làm điều đó, cần phải đầu tư hàng tỷ euro hoặc đô la. Nhưng không ai làm điều đó, và cũng sẽ không ai làm. Không phải khu vực tư nhân, cũng không phải các quan chức tham nhũng của chính phủ bù nhìn, dưới sự chi phối của các thế lực tài chính. Và ở đây bạn chạm vào triết lý của chủ nghĩa tư bản toàn cầu hóa.
Những người này ở đây để thu lợi nhuận.
Nhưng khi sự việc trở thành thảm họa, tất cả đều trốn tránh, để lại hóa đơn cho người đóng thuế.
Một cuộc vận động lớn có thể được thực hiện, tốn kém, với mục tiêu rút ra khỏi các mảnh vụn, ít nhất là nội dung của các hồ chứa, để mang chúng đến nơi khác, ngâm chúng vào các bể chứa khác, đủ rộng để không cần làm lạnh chủ động. Thay vào đó, nhân viên của TEPCO đã tưới nước trong ba tháng. Nước này bị ô nhiễm, tiếp xúc với các đồng vị phóng xạ được giải phóng bởi các khối nóng chảy, và sẽ lan rộng vào tầng hầm của nhà máy. Vì các lò phản ứng và hồ chứa đã trở thành những thùng chứa của Danaïdes. Nước cũng chảy qua các khe nứt trong nền bê tông có độ dày tám mét, rất có thể bị nứt vỡ bởi trận động đất ở nhiều nơi và từ từ, âm thầm, không thể cứu vãn, làm ô nhiễm nước Thái Bình Dương.
Có nên chặn lối vào cảng Fukushima, bơm nước biển ra khỏi vùng cảng nhỏ này, để có thể bịt kín, đổ bê tông bờ biển tại khu vực đó không?
Nhưng điều đó có đủ không? Không ai biết tình hình dưới các lò phản ứng. Hãy nhớ, ở Chernobyl, các kỹ sư và kỹ thuật viên của Viện Kurtchatov đã tiếp cận lõi nóng chảy của lò phản ứng số 4 bằng cách đi qua các hành lang bắt đầu từ đơn vị bên cạnh. Ở đó, họ đã khoan vào than chì và tiếp cận phần trung tâm bằng cách tạo một lỗ bằng máy cắt plasma. Và ở đó, họ đã có thể đo mức độ thảm họa, nhận ra rằng nhiệt độ của corium, rất đậm đặc, do đó ở trạng thái tới hạn, là như vậy rằng không gì có thể chống lại nó, và rất nhanh, sau khi xuyên thủng các tấm bê tông, nó sẽ tiếp xúc với một khối nước tích tụ trong tầng hầm của nhà máy.
Khi đó, một quyết định khác đã được đưa ra, đó là hy sinh các lính cứu hỏa, những người đã đi đổ nước. Sau đó, họ đào một cái hầm với tốc độ điên cuồng, trong nhiệt độ 50°C, để có thể đứng dưới lò phản ứng và đổ một tấm bê tông dày 30 mét trên 30, trên đó corium, khi chảy, sẽ giảm độ tới hạn của nó.
Việc bơm nước và ngăn corium tiếp tục xuống dưới nhằm tránh rằng nó, khi tiếp xúc với nước, nước chứa trong tầng hầm, và nước ngầm, nằm ở vài chục mét dưới lò phản ứng, sẽ dẫn đến một vụ nổ kinh khủng, khiến Ukraine và Belarus không thể sinh sống, ô nhiễm sông Dniepr và Biển Đen.
Chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra ở Fukushima trong tương lai. Một quá trình như vậy có thể đang diễn ra, trong một khu vực có mật độ dân số cao. Tấm bê tông có thể bị nứt. Không gì có thể chống lại một trận động đất cấp 9, dù là 8, 20 hay 30 mét bê tông.
Người ta có cảm giác rằng các kỹ thuật viên của TEPCO, tiếp tục tưới nước và kiểm tra các màn hình và thiết bị đo lường đã hỏng từ lâu, đang chờ đợi... một phép màu hơn là bất cứ điều gì khác.
Chúng ta đang ở đây .......
Tôi muốn ở đây bình luận về những hình ảnh cuối cùng của chương trình "Complément d'Enquête". Nhóm phóng viên đã đi cùng một người Nhật Bản, cha mẹ cô sống gần Sandaï, và cô đã đến hiện trường, bất chấp lời khuyên của chồng người Pháp của cô. Anh ấy có thể đã đi cùng, vì lòng đồng cảm, hoặc thậm chí chỉ vì tình yêu. Nhưng có lẽ công việc của anh ấy giữ anh ấy lại ở Pháp.
Tại hiện trường, người phụ nữ Nhật Bản 50 tuổi thu thập các mẫu vật đa dạng và thực hiện các phép đo. Khi trở về, các mẫu vật sẽ được phân tích và cho thấy điều mà mọi người đã nghi ngờ: các giá trị được thông báo cho người dân Nhật Bản rất thấp so với thực tế. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất là kết luận của người phụ nữ này. Cha mẹ cô, rõ ràng, sẽ không rời khỏi nơi mà họ đã sống, dù phải chết ở đó. Và người phụ nữ Nhật Bản kết luận "nếu cha mẹ tôi quyết định như vậy, thì tôi sẽ ở lại cùng họ".
Một câu nói quan trọng khác được trích dẫn từ cuộc trò chuyện điện thoại giữa một nhà báo Canada và một nhà báo Bỉ sống ở Tokyo. Cuộc ghi âm mới, được thực hiện vào đầu tháng 6. Ở đó, hai điều được biết. Một nhóm kỹ sư và kỹ thuật viên hưu trí, trên 65 tuổi, đã tuyên bố sẵn sàng hy sinh, cho rằng các bệnh ung thư mà họ phát triển sẽ có thời gian phát triển vượt quá tuổi thọ của họ. Ở đây, mọi thứ đều là vấn đề liều lượng. Có những liều lượng dẫn đến sự phát triển nhanh chóng. Trường hợp của Chernobyl là minh chứng cho điều đó.
Lời phát biểu thứ hai đến từ một kỹ thuật viên 62 tuổi, người đã làm việc cả sự nghiệp tại nhà máy Fukushima, và nói "nhà máy này đã cho tôi sống trong 40 năm. Là điều bình thường khi tôi giúp đỡ nó".
Sự gắn bó của nhân viên Nhật Bản với "công ty mẹ", công ty quốc gia. Không có ai trong số họ đưa ra bất kỳ chỉ trích nào về sự ngốc nghếch, tội lỗi của những người thiết kế nhà máy này. Cũng không ai dường như có khả năng nổi dậy chống lại các nhà lãnh đạo của công ty hoặc các quan chức chính phủ, đã để cho điều này xảy ra trong nhiều thập kỷ, có thể bị tham nhũng.
Có vẻ như trong toàn bộ dân số Nhật Bản, bất kỳ sự phản kháng nào đối với trật tự hiện tại, trật tự đang thống trị, là điều không thể chịu đựng được, mà nhiều người chọn chấp nhận một cách im lặng và thụ động, được che giấu dưới vẻ dũng cảm, để "khôi phục Nhật Bản khỏi thử thách kinh khủng này". Chỉ có ít cuộc biểu tình chống hạt nhân được tổ chức, và chúng vẫn còn rất ít.
Tôi nghĩ đến bộ phim của Clint Eastwood "Lettres d'IWO Jima". Hòn đảo này, nếu rơi vào tay người Mỹ, sẽ đưa Nhật Bản vào tầm bắn của bom Mỹ. Vì vậy, các binh sĩ Nhật Bản sẽ chiến đấu với tinh thần tuyệt vọng. Chỉ huy cấp cao chịu trách nhiệm tổ chức phòng thủ của nó cố gắng thực hiện một cách thông minh và hiệu quả nhất có thể, với những nguồn lực hạn chế mà anh ấy có, không có sự yểm trợ không quân.
Ta có thể hiểu được lòng yêu nước của những người đàn ông sẵn sàng hy sinh mạng sống của họ vì quê hương. Trong tình huống kinh khủng này, thái độ của chỉ huy dường như rất nhân văn, lên án những hành vi bạo lực đối với "những người yếu đuối".
Nhưng đến cuối bộ phim, anh ấy làm gì? Anh ấy hét vào mặt các binh sĩ sống sót, nói rằng tất cả sẽ thực hiện một cuộc ra quân cuối cùng, bằng vũ khí trắng, vì không còn đạn. Để... tìm một cái chết danh dự, thay vì sự xấu hổ của việc đầu hàng.

Và đây là điều xảy ra. Họ ra ngoài và bị bắn chết một cách ngu ngốc bởi súng máy Mỹ. Nơi nào có vinh quang trong hành động tự sát này, tương tự như những người tự nổ tung với quả lựu đạn cuối cùng của họ?
Đây là nơi chúng ta chạm đến tính cách hoàn toàn không thể hiểu được, mơ hồ, của tư duy Nhật Bản. Không ai trong số những người đàn ông này, hoặc người đàn ông này, được giáo dục, hiểu biết, dám đặt câu hỏi về các lựa chọn chính trị sai lầm đã đưa Nhật Bản vào chiến tranh. Những lựa chọn này được thực hiện trước đó bởi một kế hoạch Machiavellian, được lên kế hoạch từ đầu những năm 1930, vào thời điểm xâm lược Mãn Châu, đó là phát triển vũ khí sinh học để tiêu diệt và làm sợ hãi người dân Mỹ. Các chủng anthrax và bệnh dịch hạch, chứa trong bom, được thả bởi máy bay tự sát, được đưa đến hiện trường bởi những con tàu ngầm lớn nhất từng được xây dựng, trong các container kín. Các máy bay được phóng từ boong tàu ngầm.
Điều này không được thực hiện một cách ngẫu nhiên trong hỗn loạn cuối chiến tranh, mà là một kế hoạch lạnh lùng được thực hiện bởi các quân nhân mắc bệnh nghiêm trọng.
Tôi không nói điều này để đổ lỗi cho người dân Nhật Bản. Thái độ này có thể được tìm thấy ở bất cứ đâu, ví dụ như những người Đức Quốc xã tự sát khi Hitler quyết định kết thúc cuộc sống của mình trong căn hầm của mình. Xem bộ phim "The Fall". Chúng ta chứng kiến cái chết tự sát, không chỉ của các sĩ quan cấp cao, có thể là những người đã phạm những "tội ác chiến tranh" được gọi là. Mà còn cả các thành viên của thế hệ trẻ Hitler. Không ai trong số những thanh niên này có ý tưởng đặt câu hỏi về hình ảnh của người lãnh đạo, người Fuhrer của họ, người đã đưa Đức vào hỗn loạn. Tương tự như những người Nhật Bản cuối Thế chiến thứ hai, những người tiếp tục tôn kính một cách tôn giáo đối với hoàng đế của họ, Hiro-Hito, người mà chúng ta biết bây giờ đã không chỉ là một con rối trong tay chỉ huy Nhật Bản, mà đã cho phép viết thư cho người xây dựng đơn vị 731 ở Mãn Châu, nơi hàng trăm nghìn người Trung Quốc đã trở thành con mồi, để phát triển vũ khí sinh học.
Khi Ý được giải phóng bởi Đồng minh khỏi quyền lực của Duce, ông ấy đã cố gắng chạy trốn cùng người tình của mình, Clara Petacci. Họ bị phát hiện, bị xử tử, sau đó được treo trên móc thịt ở chợ. Đám đông đã giết người đã đưa đất nước của họ vào hỗn loạn như Hitler.

Benito Mussolini và người tình Clara Petacci treo trên móc thịt. Người Nhật Bản có thể tuyển dụng các nhà lãnh đạo của TEPCO và buộc họ tham gia vào các hoạt động tại hiện trường. Có thể đặt họ, bị trói gần các tòa nhà của lò phản ứng, cho đến khi chết. Vì chính lòng tham của những kẻ tham nhũng đã tạo ra tình huống có thể tránh được.
Xin đừng để sự hy sinh của hàng trăm nghìn người Nhật Bản trở nên vô ích và khiến con người nhận ra rằng năng lượng hạt nhân, dù quân sự hay dân sự, là tự tử, hướng dẫn sử dụng và không có gì khác. Và kết quả là phải đầu tư mạnh mẽ và nhanh chóng vào năng lượng tái tạo. . .
12 tháng 6 năm 2011: Phải xem
Khảo sát này tiết lộ rằng các vỏ bọc an toàn của một số nhà máy điện, bao gồm Fessenheim, được xây dựng bằng bê tông làm từ cát chất lượng kém là ... thấm nước. EDF đã thực hiện các biện pháp vá các khe nứt bằng các miếng dán nhựa. Các báo cáo nội bộ của EDF, được cung cấp bởi nhân viên, cho thấy rằng trong trường hợp xảy ra sự cố hạt nhân, các biện pháp vá này sẽ không chịu được do bức xạ mạnh, và độ kín sẽ nhanh chóng giảm xuống 0. Không có giải pháp kỹ thuật nào hiện tại tồn tại.
*Giải pháp do EDF tìm ra: tăng tỷ lệ rò rỉ tối đa từ 1,5% lên 3% *
Ngoài ra, EDF đã che giấu một số cơ sở bằng cách mài các cấu trúc để che giấu các vết nứt ban đầu, "nếu không, kết quả kiểm tra sẽ là thảm họa".
Tóm lại, chúng ta không tốt hơn các nhà khai thác Nhật Bản, về mặt này. Tất cả đều được quản lý một cách coi thường hoàn toàn đến tính mạng con người và rủi ro mà dân cư phải gánh chịu. Chúng ta đang sống trong sự vô trách nhiệm hoàn toàn vì những chuyện nhỏ nhặt!
Những điều mới Hướng dẫn (Chỉ mục) Trang chủ
- .































































































